PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-Cộng sản Việt Nam mưu toan gì trong chuyện bỏ sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân?

Posted by phamtayson trên 07/11/2017


Baotiengdan

Thạch Đạt Lang

7-11-2017

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Theo tin từ truyền thông trong nước, chế độ CS Hà Nội đã ban hành quyết định đơn giản hóa thủ tục hành chánh trong việc kiểm soát, quản lý dân chúng. vào ngày. Ngày 30.10.2017, ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng chế độ CSVN, đã ký nghị quyết số 112 về việc “hủy bỏ chính sách hộ khẩu, đơn giản thủ tục hành chính, giấy tờ công dân trong việc quản lý dân cư thuộc phạm vi chức năng quản lý nhà nước của Bộ Công An”.

Việc ban hành nghị quyết này được thực hiện theo kế hoạch của Bộ Công An. Trong tương lai người dân sẽ không cần đến sổ hộ khẩu, cũng như giấy chứng minh nhân dân mà chỉ cần một thẻ căn cước công dân, với một mã số định danh trong sinh hoạt xã hội hàng ngày cho những việc có liên quan đến dữ kiện cá nhân như tên họ, ngày, tháng, năm sinh, nơi cư trú… 

Đa số người dân tỏ ra cực kỳ hớn hở, hân hoan, hí hửng, hồ hởi, nhẹ nhõm với quyết định đầy “sáng suốt”, “tài tình” của ông Nguyễn Xuân Phúc và sự chỉ đạo anh minh của ông Nguyễn Phú Trọng.

Bỏ chính sách hộ khẩu thì OK! Những thủ tục nhiêu khê, khó khăn, trở ngại trong chuyện đi lại, thường trú, tạm trú, xin việc, đóng thuế, đăng bộ xe, ghi danh học hành, “nhập viện, xuất viện”, mua bán… các thứ sẽ được thực hiện rụp rụp, nhanh hơn tốc độ ánh sáng. Cán bộ, viên chức chính quyền sẽ có nhiều thời gian hơn để “phục vụ” dân chúng tận tình, chu đáo, ân cần, sâu sát  hơn. Đọc tin thấy thiệt (là) tình cảm động quá sức khi người dân “vỡ òa” sung sướng… hơn lần đầu.

Cảnh tượng phải tay xách, nách mang cả tập hồ sơ, giấy tờ, bao thư đựng hình bác Hồ dầy cộm, hay phải năn nỉ, ỉ ôi, chờ đợi, xin xỏ… theo đúng nguyên tắc “đầu tiên” khi giao dịch mua bán, xin giấy khai tử, khai sinh, kết hôn, xin đi học cho con cái… sẽ nhanh chóng trở thành “dĩ vãng dơ dáy dễ dầu gì dấu diếm”. Đêm khuya tối lửa tắt đèn không bị đập cửa ầm ầm xét hộ khẩu, tạm trú, tạm vắng, hoặc ngủ mà cứ giật mình tanh tách khi nghe tiếng “chó vàng, chó xanh” sủa ồn ào.

Chốt lại là trong tương lai gần, người dân (nghèo) có thể yên chí, thoải mái, thanh thản dùng sổ hộ khẩu làm mồi nhóm bếp lửa hoặc bọc plastic, cất đi làm vật kỷ niệm, để vài chục năm sau đem ra bán đấu giá nhớ lại thời đại “hoàng kim” Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng.

Tuy nhiên chuyện bỏ luôn chứng minh nhân dân và thay thế bằng một thẻ căn cước công dân –miền Nam trước đây gọi là thẻ căn cước – ngó bộ cần phải coi lại. Theo một bài báo trong nước, nghị quyết số 112 là chủ trương lớn và đúng đắn của chính phủ ông Nguyễn Xuân Phúc (chủ trương đéx… nào của chính phủ CS mà không lớn và đúng đắn, cha nội?)

Ông Trần Hồng Phú, cục phó Cục Cảnh Sát Đăng Ký Quản Lý Cư Trú và Dữ Liệu Quốc Gia Về Dân Cư, Bộ Công  cho biết, cuối năm 2018, đầu năm 2019 là… hoàn tất thu thập thông tin để xử lý, cung cấp cho các ban ngành giải quyết thủ tục hành chính hiệu quả.

Họ Thạch tui vốn là chúa nghi ngờ, nghi còn hơn Táo Tháo nữa, do bởi kinh nghiệm xương máu mấy năm trong tù CS, hơn nữa lời ông Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của nền Đệ Nhị Cộng Hòa ở miền Nam vẫn hàng đêm văng vẳng bên tai mỗi khi đi ngủ, nên Thạch tui suy nghĩ, “động não”, tẩn mẩn so sánh việc quản lý, kiểm soát người dân của cộng sản Hà Nội với hai nước như Đức, Mỹ coi nó ra răng.

Từng là công dân Đức, sau đó là Mỹ, Thạch tui có (tới) 2 cái chứng minh nhân dân (căn cước), cái của Đức gọi là Personalausweis có giá trị 10 năm, của Mỹ vừa là căn cước vừa là bằng lái xe (Driver’s License) có thời hạn 5 năm. Sống ở Đức 29 năm, Mỹ 7 năm quên mất mấy chữ sổ hộ khẩu từ ngày ra đi… tìm đường tự cứu lấy bản thân. Nay đọc báo Việt mới nhớ lại và… chợt “phát hiện” ra rằng, dù Đức và Mỹ tuy không có sổ hộ khẩu nhưng có điều đi dâu, ở tận chân trời, góc biển nào thì cũng không thể tránh khỏi bị… đóng thuế. Ra khỏi nước Đức hay Mỹ không ai biết, về lại lúc nào chẳng ai hay, ngoại trừ… sở di trú và hãng hàng không.

Nước Đức quản lý vấn đề cư trú của người dân qua Sở Di Trú (Einwohnermeldeamt) bằng Personalausweis nói trên. Việc đi và đến của người dân được kiểm soát, thống kê bằng hình thức đăng ký cư trú (Anmelden) và di chuyển đi nơi khác – xóa cư trú (Abmelden). Khi di chuyển, thay đổi chổ ở, Personalausweis sẽ được điều chỉnh bằng một mẫu giấy nhỏ dán lên mặt sau Personalausweis (sticker) có ghi địa chỉ mới. Đi qua các nước trong cộng đồng Âu Châu (EU) chỉ cần Personalausweis, qua các nước ngoài EU đương nhiên phải có thông hành (Reisepass).

Chuyện đi và đến trước đây được thực hiện song song với việc cấp Thẻ Đóng Thuế (Lohnsteuer Karte) hàng năm cho những người từ 16 tuổi trở lên. Hiện nay Thẻ Đóng Thuế được thay thế bằng Mã Số Xác Minh Thuế (Steuer Identifikation Nummer), mã số này được cấp ngay sau khi chào đời. Không có con số này, một người trưởng thành không thể xin đi học, làm việc hay buôn bán, kinh doanh…

Nước Mỹ cũng tương tự, kiểm soát người dân với thẻ căn cước (Identification Card, gọi tắt là ID) hoặc bằng lái xe (Driver’s License) cùng với số an sinh xã hội SSN gồm 9 số (Social Security Number) thí dụ: 486-02-1952 mà mỗi công dân từ khi mới chào đời cũng như thường trú nhân ở Mỹ nhận được, nhưng đây là con số không phải ai cũng có thể đòi hỏi đối tác phải thông báo. Chỉ khi mở tài khoản ở nhà bank, xin đi học, đi làm, khai thuế, thi bằng lái xe… mới phải khai con số này trong hồ sơ để kiểm soát, so sánh. Khi di chuyển, thay đổi chổ ở ngoài tiểu bang hoặc thành phố, phải xin đổi ID hoặc bằng lái xe, trễ nhất là 30 ngày. Đi ra khỏi Mỹ phải dùng thông hành (Passport).

Ở Mỹ cũng như ở Đức, ra đường không có căn cước, khi gặp chuyện, bị cảnh sát chận hỏi, kiểm soát có thể bị tạm giữ tại đồn cảnh sát vài tiếng để xác minh tên tuổi, địa chỉ…, bị phạt vạ cảnh cáo nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện ruồi bu như chuyện hai cô gái đi uống cà phê quên mang theo CMND bị đưa vào Trung Tâm Hỗ Trợ Xã Hội, một hình thức của trại cải tạo, phục hồi nhân phẩm cháu ngoan bác Hồ. May mà nhờ có mạng xã hội lên tiếng, không thì chưa biết số phận hai cô này sẽ ra sao.

Có lẽ CSVN muốn bắt chước “đế quốc” Mỹ hoặc “phát xít” Đức quản lý người dân bằng “hai tếch”. Tuy nhiên khi đưa ra chính sách, kế hoạch bỏ sổ hộ khẩu, chứng minh nhân dân, thay thế bằng căn cước công dân, CSVN hoàn toàn không có mục đích lương thiện, tốt đẹp, đem lại ích lợi cho người dân trong sinh hoạt hàng ngày. Đừng có nằm đó mà mơ. Tại sao? Tại vì một quả “trung tiện” của người dân còn bị theo dõi, lưu ý thì làm gì có chuyện tạo điều kiện đi lại, sinh hoạt dễ dàng, thoải mái cho dân.

Không tin ư? Hãy tự hỏi tại sao chế độ CSVN đang dự tính ban hành luật lệ ép buộc các công ty nước ngoài như Google, Facebook… phải đặt máy chủ tại VN? Với dự tính này, chế độ CS lộ rõ ý đồ thâm độc, nham hiểm, gian ác, họ muốn gia tăng sự khống chế, kiểm soát toàn bộ cuộc sống của người dân trong mọi lãnh vực chứ không hề muốn giảm bớt khó khăn, nhiêu khê như người dân tưởng bở. Để tránh sự công kích, phản đối của dư luận về kế hoạch đen tối này, cộng sản mị dân bằng chuyện bỏ hộ khẩu, bỏ CMND thay thế bằng căn cước.

Việc ghi mã số định danh vào trong căn cước công dân sẽ giúp cho lực lượng công an, cảnh sát cộng sản VN truy cập nhanh chóng hơn vào hồ sơ lý lịch của người dân.

Hãy thử tưởng tượng, nếu những chi tiết cá nhân, lý lịch của một người từ lúc sơ sinh, trưởng thành, đi học, làm việc… được đưa vào những máy chủ (server) mà một tên công an khu vực phường, môt con tép riu ở thôn, ấp, xã… cũng có thể truy cập, thay đổi, thêm bớt bất cứ lúc nào thì việc gì xẩy ra?

Với hệ thống tam quyền phân lập, tự do báo chí, các nước như Đức, Mỹ, cho phép cảnh sát được phép truy cập trực tuyến lý lịch một cá nhân mà họ nghi ngờ có chuyện phạm pháp. Tuy nhiên sự truy cập chỉ nhận được thông tin nhưng không thể thay đổi, thêm bớt những dữ kiện trong hồ sơ cá nhân đang được truy cập. Việc thay đổi, thêm, bớt dữ kiện cá nhân do những cơ quan hành chánh độc lập với công an, cảnh sát thực hiện.

Chế độ CSVN ngược lại, công an có toàn quyền sinh sát trong tay, việc tập trung đưa toàn bộ dữ kiện cá nhân của công dân vào một trung tâm lưu trữ do Bộ Công An quản lý sẽ tạo điều kiện cho công an, cảnh sát dễ dàng thao túng, sách nhiễu người dân hơn trước, đồng thời cho phép công an, cảnh sát bao che, giúp đỡ cho nhau, xóa bỏ những bằng chứng tội phạm khi đồng nghiệp hoặc thuộc hạ của họ vi phạm.

Hãy nhớ lại những hành động can thiệp thô bạo của công an vào việc thuê mướn nhà của các cụu tù nhân lương tâm, hăm dọa, ép buộc, gây khó dễ cho chủ nhà trong việc cho thuê, ra lệnh, ngăn cản nhà bank không phát tiền, sách nhiễu, ngăn chận các nhà hàng, quán cà phê…bán hàng cho họ. Từ những chuyện này, công an, cảnh sát CSVN có thể ngụy tạo các hồ sơ cá nhân với những đối tượng mà họ thù ghét hay cảm thấy nguy hại cho chế độ.

Ghi mã số định danh vào trong căn cước công dân chỉ giúp cho công an nhanh chóng bắt giữ, tống giam, dẹp gọn những người phản kháng chế độ.

Đừng nên nghe những ngôn từ hoa mỹ, những lời ngon ngọt, chớ nên vội vã vui mừng vì những trò đểu cáng, lưu manh của cộng sản VN được ngụy trang khéo léo bằng những chính sách ma mãnh đầy thủ đoạn. Đằng sau những tuyên bố giảm thiểu thủ tục hành chánh gây phiền hà cho dân là một cái bẫy khổng lồ để hốt toàn dân vào rọ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: