PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

– Chừng nào thì VN tổ chức một cuộc hội thảo “tay đôi”, giữa học giả VN và học giả TQ, về chủ đề tranh chấp giữa VN và TQ về chủ quyền các quần dảo HS và TS. ?

Posted by phamtayson trên 03/11/2017


Trương nhân Tuấn FB

3-11-2017

Thấy trên báo Giáo dục TS Trần Công Trục có lên tiếng “phản biện” ông giáo sư người TQ Phó Côn Thành. Ý kiến của GS người TQ, qua vài ba câu trên BBC dĩ nhiên không thể hiện hết các lý lẽ của phía TQ. Vấn đề là, bây giờ không phải là lúc đôi co tay đôi về việc VN có tổ chức các cuộc hội thảo công khai về chủ quyền biển đảo hay không ? Mà chừng nào thì VN tổ chức một cuộc hội thảo “tay đôi”, giữa học giả VN và học giả TQ, về chủ đề tranh chấp giữa VN và TQ về chủ quyền các quần dảo HS và TS. ?

Tôi thấy là thời gian qua thỉnh thoảng VN có tổ chức các cuộc “hội thảo”, theo kiểu “nói cho nhau nghe”, của các “học giả ” VN.

“Nói cho nhau nghe” vì thực chất đúng là như vậy. Đâu phải ai muốn tham dự là vào tham dự được ?

Cá nhân tôi, quá trình nghiên cứu về biên giới, về chủ quyền biển đảo của VN… về thời gian thì (kinh nghiệm) tính ra đã trên 15 năm. Về “công trình” đã công bố thì ngoài cuốn sách về biên giới VN-TQ đã xuất bản năm 2000, còn có trên ngàn trang sách chưa xuất bản. Bạn bè các nơi, ngay cả các học giả người TQ, đều có thể “làm chứng” cho tôi về “hồ sơ lý lịch cá nhân” này. (Các học giả TQ, mỗi khi nhắc tới nhà nghiên cứu nào của VN thì thường hay đề cập đến tên cá nhân tôi).

Nhiều lần tôi muốn tham dự một cuộc “hội thảo” về chủ quyền biển đảo do phía VN tổ chức nhưng chưa bao giờ tôi được hài lòng. Khi xin được Visa thì không “vận động” được “giấy mời”. Các cuộc tổ chức bên Mỹ cũng vậy. Ban tổ chức lo sự rằng những phát biểu của tôi sẽ ảnh hưởng tới sự “thành công” của cuộc hội thảo.

Như vậy tôi là “nhân chứng” để chứng minh rằng học giả TQ nói đúng: VN chỉ tổ chức hội thảo “nói cho nhau nghe”, tự sướng với nhau, chớ không có chủ trương nghe những “ý kiến khác”, tiếng nói khác với chủ trương đảng và nhà nước.

Hai ba bài vừa đăng trên Giáo dục của TS Trần Công Trục cũng là một thứ lý luận một chiều. Chủ quyền lãnh thổ đâu phải chỉ chứng minh bằng ba cái mớ “thủ tục thụ đắc lãnh thổ” ?

Thử tổ chức một cuộc hội thảo “giữa người nhà với nhau” tôi sẽ chỉ cho ông Trục và các học giả VN cái sai của mình là ở đâu!

TQ thụ đắc chủ quyền lãnh thổ tại HS và TS là do phía VN “từ bỏ chủ quyền lãnh thổ”, chớ chẳng phải do tài liệu lịch sử nào cả. Nói loanh hoanh về “thủ tục thụ đắc lãnh thổ” kiểu ông Trục là “mất thì giờ”.

Ông Trục, cũng như các học gia VN chỉ đi vành ngoài vấn đề, không dám nói vô trọng tâm, vì sợ “mất sổ hưu”.

Nhưng càng không nói, càng “tung hỏa mù” qua các cuộc hội thảo tự sướng”, thì TQ càng có thêm thời gian củng cố chủ quyền của họ.

Các vụ cấm biển rõ ràng là hành vi “khẳng định chủ quyền”. TQ cấm vùng biển nào có nghĩa là vùng biển đó (phía TQ cho rằng) thuộc TQ.

Trước dư luận quốc tế, người ta đâu có đọc các bài báo của ông Trục mà người ta xem “thái độ” của VN như thế nào ? VN có “thi hành” lịnh cấm biển của TQ hay không ?

Và thái độ của VN, ngoài việc “phản đối” của phát ngôn nhân thì không có gì khác.

Tại sao không nhân dịp học giả TQ thách thức, VN chính thức lên tiếng mời các học giả TQ sang VN dự hội thảo về chủ quyền HS và TS. Không phải hành vi này là “đưa tranh chấp HS” vào vòng “bàn luận” đó hay sao ?

______________________________________

Nghe học giả TQ thách thức mà nóng gà…

Học giả TQ đã nhiều lần thách thức học giả VN trên báo chí, truyền thông nước ngoài, lần nào học giả VN cũng “đánh trống lãng”, coi như không có.

Học giả TQ nhắn học giả VN rằng, nếu VN có những bằng chứng “bất khả tranh nghị” về chủ quyền của VN ở HS và TS thì các cuộc “hội thảo” về chủ quyền HS và TS thì VN nên “mở cửa” để tiếp đón học giả TQ.

Lời đề nghị của học giả TQ là hợp lý. Vấn đề là phía VN “thủ khẩu như bình”. Bên phía học giả, hội thảo nào giờ cốt chỉ “nói cho nhau nghe”, tự sướng với nhau chớ thói quen là không mở cửa cho người ngoài. Còn về phía nhà nước “hả miệng mắc quai”. Công hàm 1958 cùng với những tài liệu của VNDCCH, nhà nước tiền thân của nhà nước CHXHCNVN, đã khẳng định chủ quyền HS và TS là của TQ.

Vì vậy làm thế nào học giả VN có thể tổ chức hội thảo công khai về Biển Đông, mời học giả TQ vào đối thoại ?

Mới hôm rồi trên BBC, sau khi phát hình ông học giả TQ thách thức VN nếu có bằng chứng gì về chủ quyền HS và TS thì tổ chức hội thảo công khai. Học giả TQ sẽ đến để phản biện.

Ý kiến của “học giả” VN là mấy cha nội TQ nói vậy là “ngụy biện” (sic!).

Thật tình, không lẽ giàn học giả “thượng thặng” của VN có có bấy nhiêu người ?

Vấn đề tranh chấp HS và TS giữa VN và TQ đã kéo dài hàng thế kỷ. Thời Pháp thuộc, nhà nước bảo hộ Pháp đã thay mặt đế quốc Việt Nam hai lần thách thức TQ đưa vấn đề tranh chấp trước một trọng tài để phân giải. Cả hai lần TQ đều từ chối.

Họ từ chối là đúng. Bởi vì họ không có lý lẽ nào để thắng.

Sau khi VNCH sụp đổ, miền Bắc thống nhứt đất nước. TQ là phía duy nhứt thắng trận ở Biển Đông. Bởi vì VNDCCH đã nhiều lần (cam kết) và nhìn nhận tất cả các cấu trúc địa lý thuộc HS và TS (và vùng nước chung quanh) là thuộc về TQ.

Hả miệng mắc quai là vậy. Trên danh nghĩa pháp lý, nhà nước CHXHCNVN không có tư cách nào để phản biện lại TQ.

Từ lâu tôi đã đề nghị một giải pháp để hóa giải các tài liệu mà VNDCCH đã khẳng định chủ quyền của TQ tại HS và TS. Đó là biện pháp “hòa giải quốc gia để kế thừa danh nghĩa chủ quyền của VNCH”.

Giải pháp này tôi đề nghị từ trên 15 năm qua. Bây giờ nhìn lại, vẫn chỉ có một mình đơn độc vận động.

Phải chi học giả VN “hợp xướng” với tôi về giải pháp này, thì ít ra hôm nay phía VN cũng có vài lý lẽ để phản biện lại học giả TQ.

Vj tập lịch sử vừa được xuất bản trong nước, theo đó “bên thắng cuộc” vẫn gọi VNCH là “tập đoàn đánh mướn”. Kế sách “hòa giải quóc gia” của tôi xem như thất bại.

Thì kế hoạch kế tiếp, tôi đề nghị VN tổ chức lại hành chánh quốc gia, thiết lập nên nền “cộng hòa liên bang” với hai tiểu bang “Nam Việt cộng hòa quốc” và “Bắc Việt cộng hòa quốc”.

Điều này hoàn toàn phù hợp với Hiệp định Paris 1973, nhìn nhận dân tộc miền Nam có quyền “dân tộc tự quyết”.

Thì hệ quả hiển nhiên, HS và TS tiếp tục thuộc chủ quyền của VN, do miền Nam quản lý. Tất cả những cam kết của miền Bắc về chủ quyền của TQ tại HS và TS xem như vô hiệu lực.

Tức thì có nhiều tiếng nói lên tiếng phản đối, cho rằng tôi có chủ trương “ly khai”.

Vấn đề là, như đã nói tranh chấp HS và TS giữa VN và TQ đã kéo dài hàng trăm năm. Điều tệ hại là, sau khi nhóm học giả tiền bối VNCH khuất núi, thì “học giả” VN bây giờ không có bất kỳ một kế hoạch nào, về pháp lý cũng như lịch sử, để khẳng định chủ quyền của VN ở HS và TS. Thái độ của họ “nói cho nhau nghe”, không dám mời học giả TQ vào để đối chất, cho thấy tinh thần của họ.

Theo tôi, giải pháp “quốc gia liên bang” còn có thể giải quyết nhiều vấn nạn của VN (như nạn nhân mãn) và nạn ly khai.

Nếu các học giả VN “bở lỡ con đò chót” này, thì HS và TS coi như vĩnh biệt.

Dĩ nhiên ngoại trừ lúc đó miền Nam tuyên bố “ly khai”, làm “sống dậy” cái gọi là Cộng hòa miền Nam VN. Lúc đó sẽ không còn “quốc gia liên bang” mà sẽ có hai quốc gia VN.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: