PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-KHÔNG PHẢI THỜI CỦA THƯƠNG CẢM

Posted by phamtayson trên 10/10/2017


Nguyễn thị Bích Ngà FB

9-10-2017

Trong năm nay, số người hoạt động xã hội, đấu tranh, phản biện xã hội bị nhà cầm quyền bắt nhiều hơn 5 năm trước cộng lại. Án kêu thường theo các điều 79, 88 với khung nặng 5-10 năm, không như những năm trước thường khép vào 258 với mức án hơn ba năm trở lại.

Như trong nhiều bài viết hơn một năm qua tôi thường nhắc đi nhắc lại, từ khi ông Trọng nắm quân uỷ và cả đảng uỷ công an thì sự đàn áp, tình trạng kiêu binh, lộng quyền bất chấp tất cả đã gia tăng theo cấp số nhân và không có dấu hiệu ngừng lại. Tôi nhận định, sắp tới sẽ còn nhiều khốc liệt trong việc đàn áp người đấu tranh bên cạnh thanh trừng nội bộ, và kể cả lạm quyền đối với người dân bình thường.

Căng thẳng. Tất nhiên rồi. Đó là điều nhiều người nhận biết. Tôi xin dừng không phân tích thêm về phía chính quyền và tình hình thực tế. Điều tôi muốn bàn là phía mình-những người dân bị áp bức, mà sau đây tôi xin phép được gọi là chúng ta.

Từ nhiều năm nay, mỗi khi có người hoạt động bị bắt, chúng ta làm gì?
-Đưa thông tin bị bắt.
-Lên án nhà cầm quyền.
-Tuyên bố, đòi tự do cho người bị bắt.
-Viết, kể chuyện về người bị bắt với rất nhiều thương cảm và xót xa, nước mắt…nhất là khi người bị bắt là phụ nữ, có con nhỏ.

Chúng ta ồn ào một tuần, nửa tháng rồi chạy theo một sự kiện khác mà truyền thông lề đảng đưa ra. Chúng ta tạm quên người bị bắt dù trước đó chúng ta đã viết trên facebook, “Ôi, A, B, C. ơi, thương em quá! Dmcs.” Để rồi bảy tám tháng sau, khi người bị bắt ra toà, chúng ta lại ồn ào viết nói về người đó trước, trong và sau phiên toà nửa tháng rồi chúng ta lại tạm quên cho đến khi…có người bị bắt kế tiếp.

Tôi xin được phép nói thẳng, tôi đã quá chán với việc phải đọc những dòng thương cảm theo sự vụ như vậy rồi. Nên, dạo sau này, tôi không đưa tin về người bị bắt cũng như không vào facebook để khỏi phải đọc những dòng cảm xúc “ối em ơi” như vậy nữa.

Tôi có yêu thương quý mến đồng đội, bạn bè mình không? Rất nhiều. Tôi có thể không thân với anh A, chị B hoặc có thể không cùng quan điểm đấu tranh với anh D, chị C nhưng tôi trân trọng tất cả anh chị em và tôi yêu quý tấm lòng của họ với đất nước. Và mỗi khi họ bị bắt, trong lòng tôi lại cồn cào câu hỏi, “Cần phải làm gì?” Quay quắt trong cảm giác có lỗi với họ khi mình không thể làm gì cụ thể cho họ, do đó tôi thấy việc thương cảm mà không hành động thì thật thừa thải. Tôi im. Tôi nghĩ và điều đó bào mòn tôi mỗi ngày.

Tôi không làm được gì. Anh không làm được gì. Chị không làm được gì. Nhưng CHÚNG TA có thể làm được điều gì đó. Làm gì cho tù nhân chính trị? Tôi có thể viết kế hoạch, phương pháp, nhưng tôi không thể thực hiện kế hoạch một mình. Vấn đề ở đây là CON NGƯỜI, là CHÚNG TA có muốn HÀNH ĐỘNG, có đủ tự tin để đấu tranh CHỦ ĐỘNG, có đủ kiên nhẫn để đấu tranh BỀN BỈ, có đủ tình yêu để theo đuổi KHÔNG NGỪNG?!

Như đầu bài viết đã khái quát sơ lược tình hình, nhà cầm quyền đã và đang đàn áp những người đấu tranh để triệt tiêu phong trào, dập tắt mọi phản kháng. Và họ thực hiện việc đó một cách bài bản, quyết liệt, tàn bạo. Trong khi đó, chúng ta thì lại ngồi thương cảm nhau. Nghĩa là không có tự vệ, không có phản kháng nên không có cả đấu tranh. Thậm chí ngay đến việc đối phó từng sự vụ chúng ta cũng không thể làm được nữa.

Đã đến lúc chúng ta thôi thương cảm và nghĩ đến việc phải làm thế nào để bỏ qua sự khác biệt, bỏ qua mâu thuẫn để có thể kết hợp, để chúng ta thực sự là CHÚNG TA, để CHÚNG TA có thể làm được điều gì đó chưa? Nước đã tới đâu rồi, thưa các anh chị và các bạn?!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: