PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-Tân bí thư Đà nẵng Trương quang Nghĩa *

Posted by phamtayson trên 07/10/2017


Lê nguyễn Hương Trà FB

7-10-2017

Image result for bộ trưởng GTVT trương quang nghĩaHình chép net – Tân BT GTVT Trương quang Nghĩa (trái) và Cựu BT GTVT Đinh la Thăng

Bộ trưởng GTVT Trương Quang Nghĩa (1958) người có những phát ngôn ồn ào như việc “mở rộng Tân Sơn Nhất về phía Bắc hoàn toàn không khả thi” hay lối tư duy phi thị trường khi lo hàng không vét hết khách đường sắt..vv…vừa trở thành tân Bí Đà Nẵng thay 7x Xuân Anh; sau cuộc chiến gió tanh mưa máu Đà Nẵng suốt mấy tháng qua.

Vui nhất trong việc này, là loạt bài khơi mào các bất cập ở Đà Nẵng lại bắt đầu từ một tạp chí của ngành Giao Thông (!?)

Chiến tranh Xuân Phúc – Xuân Anh đứng sau lưng là cụ Tổng được khoát lên mình chiếc áo chống tham nhũng, làm sạch hàng ngũ Đảng; nhưng thực tế thì dân Đà Nẵng ai cũng hiểu đây là một cuộc thanh trừng. Bắt nguồn từ rất nhiều nguyên nhân, xa xa tí là việc bà Thủy – mẹ XA thời chồng còn làm trùm UB Kiểm tra TW tác oai tác quái, lại hay chửi ông này ông nọ từ TW tới địa phương không nể một ai, Phúc lúc đó như bị nhiều nhất. Đó là chưa kể các ân oán cung đình thời ông Nguyễn Văn Chi tại nhiệm. Gần hơn tí là đồ sát các vây cánh cũ của ông Bá Thanh, người đã chết nhưng vẫn còn rất nhiều đồng hương coi như anh hùng!

Thường thì cháy nhà mới lòi mặt…mo, những tờ báo từng hữu hảo của Xuân Anh lại là các kênh truyền thông nắm thắt lưng đánh chúi mặt anh này xuống bùn; định hướng dư luận cho cuộc chiến Đà Nẵng.

Một nhà báo vừa điểm lại vài trùng hợp thú vị. Số là năm 1994, ông Trương Quang Được – anh ruột ông Nghĩa và ông Mai Thúc Lân cũng được Trung ương cử về Quảng Nam – Đà Nẵng sau những bất đồng nội bộ không thể hoá giải. BCT phân công ông Được làm Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND Quảng Nam – Đà Nẵng thay ông Trần Đình Đạm. Ông Lân làm Bí thư Tỉnh ủy thay ông Nguyễn Văn Chi – cha Xuân Anh. Năm 1996 khi chia tách Quảng Nam – Đà Nẵng, ông Được được bầu làm Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, Chủ tịch HĐND Đà Nẵng.

Đà Nẵng thay nhân sự ngay giai đoạn nước rút chuẩn bị cho APEC tháng 11.

—// —–

Như đã biết, Hội nghị trung ương 6 diễn ra từ 4.10 tới hết ngày 10.10, ngoài vụ Xuân Anh bị cách chức, ra khỏi TW Đảng và bổ sung thêm 2 nhân sự là hai ông người Nghệ An vô Ban bí thư gây ồn ào qua nay; nên chú ý đến các nội dung bàn thảo như việc đổi mới cơ chế quản lý, cơ chế tài chính, và tổ chức lại hệ thống các đơn vị sự nghiệp công lập.

Một bài nhận định và phân tích của bạn 9x Nguyen Anh Tuan, dân Đà Nẵng, Tuấn đang theo một chương trình đào tạo thạc sĩ Hành chính công ở Hà Nội.

KHÔNG CÒN ĐƯỜNG LÙI, NHƯNG CHƯA BIẾT TIẾN ĐI ĐÂU!

“Tình thế lưỡng nan mà Đảng Cộng sản đang đối mặt đến từ chính công thức cầm quyền của họ vài thập niên gần đây. Để đảm bảo vị trí độc tôn của mình, trong bối cảnh lý tưởng đại đồng cộng sản đã hết sức sống, đảng chỉ còn biết dùng lợi ích vật chất để mua sự trung thành của nhiều người nhất có thể.

Hệ thống chính trị từ trung ương đến địa phương cũng vì thế mà phình ra không ngừng. Có thời điểm người ta tính được có tới 11 triệu người hưởng lương ngân sách. Chỉ cần nhẩm tính mỗi lao động hưởng lương ngân sách lại nuôi 2-3 người phụ thuộc sẽ thấy đảng đã xây dựng được một nền tảng ủng hộ làm bệ đỡ quyền lực rộng lớn đến mức nào trong lòng xã hội với một đám đông có cảm giác “đồng hội đồng thuyền” về lợi ích với đảng.

Và quả tình, dưới cái bóng của hệ thống chính trị khổng lồ này, mọi phản kháng ngay cả ở mức độ dân sự cũng rất dễ bị đè bẹp trong giai đoạn trứng nước, chỉ cần đảng hô câu hiệu lệnh quen thuộc “huy động toàn hệ thống chính trị vào cuộc”

Tuy nhiên, nuôi được bộ máy cồng kềnh này chẳng hề đơn giản. Lời giải của đảng đối với bài toán này cho tới nay gồm hai phần chính sau:

Một, dành một khoản chi lớn (gần 3/4 tổng chi ngân sách) chỉ để nuôi bộ máy – đồng nghĩa với việc phải bớt chi cho đầu tư phát triển, điện, đường, trường, trạm – tức những khoản chi nâng cao tiêu chuẩn đời sống cho toàn xã hội. Nợ công vì thế mà phải chạm trần, tài nguyên bởi vậy mà phải cạn kiệt, để nuôi bộ máy cứ ngày một phình to suốt vài thập kỷ vừa qua.

Hai, dẫu có dành phần lớn tổng chi ngân sách để nuôi bộ máy nhưng vì nó quá lớn nên tính ra lương cho đầu người vẫn thấp, không đáp ứng được cuộc sống. Một cách tự nhiên đảng nhanh chóng đạt được đồng thuận nhắm mắt “mạnh ai nấy ăn” để bù đắp phần thiếu hụt. Nhưng ăn vào đâu? Còn đâu khác ngoài người dân và doanh nghiệp. Đây chính là gốc rễ của tình trạng tham nhũng có hệ thống ở Việt Nam, phơi bày trong đời sống hàng ngày của chúng ta, thông qua đủ loại tệ nạn, nào là “giấy phép con”, “thanh kiểm tra”, “mãi lộ”, “BOT”, “lạm thu”, “thư vận động đóng góp”, “chạy việc”, “chạy trường”…

Giá mà có thể duy trì giải pháp trên thì những người lãnh đạo đảng có thể yên tâm kê cao gối mà ngủ. Tuy nhiên, nay thì nợ công đã chạm trần, tài nguyên khoảng sản cũng đã cạn kiệt, mô hình tăng trưởng lạc hậu vẫn chưa được chuyển đổi, lợi tức tạo ra không tương xứng với độ phình của bộ máy.

Tệ hơn, người dân và doanh nghiệp – nền tảng kinh tế của quốc gia – một khi không chịu nổi áp lực “kiếm chác” từ hệ thống chính trị khổng lồ này sẽ dần mất đi động lực; nhiều người tài năng và tự trọng thâm chí còn tìm cách ra đi. Kết quả là kinh tế đình đốn, nguồn thu ngân sách vì thế sẽ sụt giảm theo, khiến chỉ riêng việc nuôi bộ máy với mức độ như hiện tại đã khó, đừng nói tới việc trả lương cao hơn.

Thế thì đúng là như cựu TBT Phiêu nói, quả là không còn đường lùi, và giải pháp duy nhất là giảm biên chế. Nhưng bộ phận nào trong hệ thống chính trị bị nhắm tới đầu tiên? Hội nghị Trung ương 6 lựa chọn “các tổ chức sự nghiệp công lập”, có lẽ là vì đây là nhóm ít quyền lực nhất – đồng nghĩa là khả năng phản đối thấp nhất. Đây cũng là lý do mà cách đây vài tháng Bộ Giáo dục Đào tạo thăm dò việc bỏ biên chế giáo viên.

Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung giảm biên chế mỗi khu vực sự nghiệp thì chỉ là cách trì hoãn chứ không phải là giải pháp toàn diện cho vấn đề. Toàn bộ hệ thống cần phải được tinh gọn ở mức độ cao thì mới có thể giảm áp lực chi thường xuyên và bớt được phiền hà cho người dân, doanh nghiệp một cách căn cơ, từ đó mới khôi phục được động lực làm ăn, kinh tế mới phát triển để tăng được nguồn thu cho ngân sách.

Thế nhưng, một khi không còn trong tay hệ thống chính trị khổng lồ như hiện nay nữa, đảng có gì để trấn áp những phản kháng trong xã hội để đảm bảo quyền lực độc tôn của mình?

Chọn một thôi, không thể có cả hai đâu các ông!”

Infographic minh họa©TTO

https://scontent-sjc2-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/22310453_10208535664103797_9053086305177820950_n.jpg?oh=2f23d613ec0420bd1849670ac6641349&oe=5A49ADBD

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: