PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-Biển Đông : Xung đột với Trung Quốc, chia rẽ trầm trọng trong Bộ chính trị

Posted by phamtayson trên 01/08/2017


Thongluan -1-8-2017

Foreignpolicy

Bill Hayton

LTS : Thông Luận gửi đến bạn đọc bài viết “The Week Donald Trump Lost The South China Sea” của Bill Hayton, một chuyên gia nghiên cứu về vấn đề Việt Nam và Biển Đông. Những phân tích của Bill Hayton tiết lộ thông tin mật về sự chia rẽ sâu sắc trong Bộ chính trị, liên quan đến những tranh chấp căng thẳng với Trung Quốc tại Biển Đông. Thông qua bài viết của Bill Hayton, chúng tôi càng khẳng định thêm sự rạn nứt và phân hóa trong nội bộ ngày càng nghiêm trọng, ảnh hưởng đến vận mệnh của đảng và chế độ.

Đảng Cộng Sản đã phân hóa. Nó không còn một lý tưởng chung để gắn kết các đảng viên. Đã thế tham nhũng, bất tài và vô đạo đức còn gây sự ganh ghét và khinh thường lẫn nhau trong toàn bộ đảng, kể cả ở cấp cao nhất. Bộ chính trị không còn quyền lãnh đạo tối cao vì mâu thuẫn với ban chấp hành trung ương, một định chế không thường trực nhưng lại có thẩm quyền tối hậu trong việc chỉ định và kỷ luật các cấp lãnh đạo. Đảng Cộng Sản chỉ còn là một hư cấu. Chế độ như một con tầu không còn đoàn thủy thủ và đang chuyển hóa từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân” (Khai Sáng Kỉ Nguyên Thứ Hai – Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên).

Bộ chính trị, là cơ quan quyền lực nhất của đảng cộng sản, đang chia rẻ và phân hóa trầm trọng. Vì thế, sự sụp đổ của chế độ độc tài chỉ là vấn đề thời gian. Thoát Đảng để “thoát Trung” là mệnh lệnh cấp bách của thời đạiĐã đến lúc đảng cộng sản cần “nhìn xa trông rộng” chọn một kết thúc ít đau thương tang tóc nhất, để trở về với Nhân dân, xây dựng lại ý niệm Quốc gia và niềm tự hào làm người Việt Nam. Kỉ nguyên của Dân Chủ – Đa Nguyên sẽ phải đến với Dân tộc Việt Nam.

Mai V. Phạm

Thành viên Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

01/08/2017

—-//—-

Tuần lễ mà Donald Trump mất Biển Đông

Résultat de recherche d'images pour "The Week Donald Trump Lost The South China Sea"

 

Lịch sử Việt Nam đầy những câu chuyện của những vị anh hùng chống Trung Quốc. Nhưng trong tháng này, Hà Nội đã quì gối xuống trước Bắc Kinh và bị làm nhục trong cuộc tranh chấp quyền kiểm soát trên Biển Đông, con đường giao thông hàng hải gây nhiều tranh cãi nhất trên thế giới. Hà Nội đã và đang nhìn về hướng Washington để tìm kiếm sự ủng hộ ngầm, đối đầu với các mối đe dọa của Bắc Kinh. Đồng thời, chính quyền của Trump cũng đã chứng minh rằng họ không hiểu hoặc không quan tâm đầy đủ về lợi ích của đồng minh và các đối tác tiềm năng ở Đông Nam Á, bảo vệ họ chống lại sự bành trướng của Trung Quốc. Các chính phủ Đông Nam Á sẽ đi đến kết luận rằng Hoa Kỳ không đứng cùng họ. Trong khi Washington đang tự giết chính mình trong các bê bối liên quan đến tình báo Nga và các cuộc tranh luận về bảo hiểm sức khỏe, thì một trong những khu vực quan trọng nhất của thế giới đang rơi vào tay của Bắc Kinh.

Không có vùng biển nào trên thế giới có nhiều tranh chấp căng thẳng so với Biển Đông. Trong vài năm gần đây, Trung Quốc và các nước láng giềng đã phỉ báng, đe doạ, dụ dỗ, và thưa kiện để dành quyền kiểm soát các tài nguyên trên Biển Đông. Tháng 6/2017, Việt Nam đã có một động thái quyết đoán. Sau hai năm rưỡi trì hoãn, Việt Nam cuối cùng đã cho phép Talisman Việt Nam (một công ty con của tập đoàn Tây Ban Nha Repsol) cho phép khoan khí đốt, ngay tại ranh giới của Vùng Đặc quyền Kinh tế (EEZ) ở Biển Đông.

Theo diễn giải của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển (UNCLOS), Việt Nam hoàn toàn có quyền để làm như thế. Tuy nhiên, theo lời giải thích riêng của Trung Quốc, thì không phải như vậy. Trung Quốc chưa bao giờ đưa ra tuyên bố rõ ràng về khu vực đó. Vào ngày 25 tháng 7, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng (Lu Kang) chỉ đề nghị “Trung Quốc kêu gọi các bên liên quan chấm dứt các hoạt động xâm phạm đơn phương và hành động thực tế để bảo vệ tình hình không dễ có được ở Biển Đông hiện nay” – nhưng đã không nói những hoạt động đó thực sự là gì. Trong trường hợp không có sự rõ ràng chính thức, luật sư Trung Quốc và các chuyên gia đã đưa ra hai lời diễn giải.

Trung Quốc có thể tuyên bố “quyền lịch sử” (historic rights) đối với phần biển này với lý do nó luôn là một phần của Trung Quốc. Ngoài ra, Trung Quốc có thể tuyên bố rằng quần đảo Trường Sa – quần thể bao gồm các hòn đảo, rạn san hô và đá ở ngoài khơi Việt Nam, Malaysia, Brunei và Philippines – được coi như một phần của Vùng đặc quyền kinh tế EEZ của họ. Tuy nhiên, tòa án trọng tài quốc tế đã bác bỏ “quyền lịch sử” ở Biển Đông, trái ngược với Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển UNCLOS, cách đây một năm. Trung Quốc đã phớt lờ tòa án và không công nhận phán quyết của tòa án.

Vào giữa tháng Sáu, Talisman Việt Nam lên kế hoạch khoan một khu vực nước sâu được “đánh giá rất tốt” tại Lô 136-03, dựa vào những gì người trong cuộc tin là một khu vực khí đốt trị giá hàng tỷ đô la, cách khoảng 50 dặm từ khu vực Tập đoàn Repsol đang hoạt động. Chính phủ Việt Nam biết rằng sẽ có nguy cơ Trung Quốc can thiệp, nên đã gửi các tàu hải quân và các tàu thuyền dân dụng khác để bảo vệ hoạt động khoan dầu.

Thoạt đầu, sự can thiệp của Trung Quốc tương đối có tính chất ngoại giao. Phó chủ nhiệm quân ủy Trung ương Trung Quốc, Đại tướng Phạm Trường Long (Fan Changlong), viếng thăm Hà Nội vào ngày 18 tháng 6 và yêu cầu chấm dứt công việc thăm dò dầu khí. Khi Việt Nam từ chối, ông Long đã hủy bỏ một cuộc họp chung về an ninh biên giới (Khuôn khổ Giao lưu Quốc phòng lần thứ 4) để về lại Trung Quốc.

Các báo cáo từ Hà Nội (đã được xác nhận bởi các báo cáo tương tự, từ các nguồn khác nhau, cho Giáo sư Carl Thayer của Úc) cho biết, ngay sau đó, Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh đã được triệu tập tới Bộ Ngoại giao Trung Quốc và thẳng thừng ra lệnh rằng, trừ khi Việt Nam dừng khoan và phải hứa rằng sẽ không bao giờ khoan trong vùng biển đó thêm một lần nào nữa ; nếu không Trung Quốc sẽ có hành động quân sự, chống lại các căn cứ của Việt Nam ở Biển Đông.

Đây là một mối đe dọa kịch tính, nhưng không phải là chưa từng có. Trong khi nghiên cứu cuốn sách của tôi về Biển Đông, tôi đã được một quan chức của BP nói rằng Trung Quốc đã gây ra những mối đe dọa tương tự cho BP khi hoạt động ngoài bờ biển Việt Nam vào đầu năm 2007. Fu Ying, sau đó là Đại sứ Trung Quốc tại London, nói với giám đốc điều hành của BP lúc đó, là Tony Hayward, rằng cô không thể đảm bảo sự an toàn của nhân viên BP nếu BP không từ bỏ các hoạt động ở Biển Đông. BP ngay lập tức đồng ý và trong những tháng sau đó đã rút khỏi các hoạt động ngoài khơi của Việt Nam. Tôi đã hỏi Fu về điều này trong một bữa ăn tối ở Bắc Kinh vào năm 2014, và cô trả lời, “Tôi làm những gì tôi nên làm vì tôi rất tôn trọng BP và không muốn BP gặp rắc rối“.

Việt Nam chiếm giữ khoảng 28 tiền đồn trong quần đảo Trường Sa. Một số được thành lập trên các hòn đảo tự nhiên, nhưng nhiều trong số đó là những lô cốt cô lập trên các rạn san hô. Theo Giáo sư Carl Thayer, 15 nhà giàn mà Hà Nội gọi là “các cấu trúc dịch vụ kĩ thuật” giống như đánh dấu địa điểm, hơn là các cơ sở quân sự.

Đó là tất cả về khả năng quân sự, và vì thế không thể nào có thể phòng chống được một cuộc tấn công quân sự nghiêm trọng. Trung Quốc đã chứng minh điều này bằng các cuộc tấn công vào quần đảo Hoàng Sa năm 1974 và trong trận hải chiến đảo Gạc Ma ở Trường Sa năm 1988. Cả hai cuộc chiến đều kết thúc bằng nhiều thương vong về phía Việt Nam và gia tăng lợi ích lãnh thổ vphía Trung Quốc. Có những tin đồn, hoàn toàn chưa được xác nhận, rằng có một sự cố nổ súng gần một trong những tiền đồn này vào tháng Sáu. Nếu đúng, đây có thể là một lời cảnh báo nghiêm trọng hơn gửi đến Hà Nội từ Bắc Kinh.

Trong khi đó, đoàn tàu thăm dò dầu khí Deepsea Metro I đã phát hiện chính xác những gì Tập đoàn dầu khí Repsol đang muốn tìm kiếm : một phát hiện tuyệt đẹp – chủ yếu là khí, nhưng với một ít dầu. Tập đoàn Repsol tiếp tục thăm dò và hy vọng sẽ khoan hết toàn bộ độ sâu của giếng này vào cuối tháng 7.

Bộ Chính trị Việt Nam đã họp bàn để thảo luận về những việc cần làm. Giá dầu thấp và sản lượng giảm từ các mỏ ngoài khơi đang làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến ngân sách của chính phủ. Việt Nam cần năng lượng giá rẻ để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và duy trì quyền lực và vai trò của Đảng Cộng sản.

Không ai có thể biết được những quyết định lớn lao được tiến hành ra sao ở Việt Nam, nhưng từ chuyện ngừng khoan dầu của Repsol, có thể thấy rõ ràng rằng Bộ Chính trị đang bị chia rẽ hết sức nghiêm trọng. Trong số 19 ủy viên, thì 17 người đồng ý chỉ trích Trung Quốc, cho rằng Trung Quốc chỉ giả vờ đe dọa. Chỉ có 2 người không đồng ý phản đối Trung Quốc, nhưng 2 người này lại có ảnh hưởng lớn nhất trong Bộ chính trị, đó là : Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, và Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân Lịch.

Sau hai cuộc họp căng thẳng vào giữa tháng 7, quyết định được đưa ra : Việt Nam chấp nhận rút lui trước Trung Quốc và chấm dứt khoan thăm dò. Cũng theo các nguồn tin trên, quyết định dựa trên lập luận là Hà Nội không thể dựa vào sự giúp đỡ của chính quyền Trump trong trường hợp hai nước xảy ra xung đột trên Biển Đông.

Ý nghĩa chiến thắng của Trung Quốc trong tranh chấp với Việt Nam là hiển nhiên. Bất kể luật pháp quốc tế, Trung Quốc sẽ tự ý thiết lập các quy tắc ở Biển Đông. Trung Quốc sẽ áp đặt chủ quyền gọi là “lịch sử” hay “sở hữu chung” lên Biển Đông. Bắc Kinh sẽ quyết định nước nào có quyền khai thác tài nguyên gì. Nếu Bắc Kinh có thể đe dọa Việt Nam, thì họ có thể đe dọa tất cả các nước còn lại trong vụ tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Repsol hiện đang chuẩn bị giăng buồm rời bỏ tổng vốn đầu tư hơn 300 triệu USD. Các báo cáo từ khu vực cho biết chiếc tàu khảo sát địa chấn của Trung Quốc, HYSY760, được bảo vệ bởi một đội tàu nhỏ, đang trên đường đến cùng một khu vực để kiểm tra triển vọng dầu khí. Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển UNCLOS đã bị đảo ngược, và những phán quyết của tòa án cũng bị che giấu. Hà Nội nghĩ có được sự bảo hộ của Washington, sẽ khiến Trung Quốc phải chùn bước. Nhưng thay vào đó, Trump đã rời khỏi Biển Đông, trôi dạt theo hướng của Bắc Kinh.

Bill Hayton

Mai V. Phạm chuyển dịch

Nguồn : http://foreignpolicy.com, “The Week Donald Trump Lost The South China Sea”

________________________________________

The Week Donald Trump Lost the South China Sea

 

 

https://foreignpolicymag.files.wordpress.com/2017/07/gettyimages-812647382.jpg?w=720&h=345

Vietnam’s history is full of heroic tales of resistance to China. But this month Hanoi bent the knee to Beijing, humiliated in a contest over who controls the South China Sea, the most disputed waterway in the world. Hanoi has been looking to Washington for implicit backing to see off Beijing’s threats. At the same time, the Trump administration demonstrated that it either does not understand or sufficiently care about the interests of its friends and potential partners in Southeast Asia to protect them against China. Southeast Asian governments will conclude that the United States does not have their backs. And while Washington eats itself over Russian spies and health care debates, one of the world’s most crucial regions is slipping into Beijing’s hands.

There’s no tenser set of waters in the world than the South China Sea. For the last few years, China and its neighbors have been bluffing, threatening, cajoling, and suing for control of its resources. In June, Vietnam made an assertive move. After two and a half years of delay, it finally granted Talisman Vietnam (a subsidiary of the Spanish energy firm Repsol) permission to drill for gas at the very edge of Hanoi’s exclusive economic zone (EEZ) in the South China Sea.

Trending Articles

Under mainstream interpretations of the U.N. Convention on the Law of the Sea (UNCLOS), Vietnam was well within its rights to do so. Under China’s idiosyncratic interpretation, it was not. China has never even put forward a clear claim to that piece of seabed. On July 25, Chinese Foreign Ministry spokesman Lu Kang would only urge “the relevant party to cease the relevant unilateral infringing activities” — but without saying what they actually were. In the absence of official clarity, Chinese lawyers and official think tanks have suggested two main interpretations.

China may be claiming “historic rights” to this part of the sea on the grounds that it has always been part of the Chinese domain (something obviously contested by all the other South China Sea claimants, as well as neutral historians). Alternatively, it may be claiming that the Spratly Islands — the collection of islets, reefs, and rocks off the coasts of Vietnam, Malaysia, Brunei, and the Philippines — are entitled as a group to their own EEZ. An international arbitration tribunal in The Hague, however, ruled these claims incompatible with UNCLOS a year ago. China has refused to recognize both the tribunal and its ruling.

In mid-June, Talisman Vietnam set out to drill a deepwater “appraisal well” in Block 136-03 on what insiders believe is a billion-dollar gas field, only 50 miles from an existing Repsol operation. The Vietnamese government knew there was a risk that China might try to interfere and sent out coast guard ships and other apparently civilian vessels to protect the drillship.

At first, China’s intervention was relatively diplomatic. The vice chairman of the Central Military Commission, Gen. Fan Changlong, visited Hanoi on June 18 and demanded an end to the drilling. When Vietnam refused, he cancelled a joint meeting on border security (the 4th Border Defense Friendly Exchange) and went home.

Reports from Hanoi (which have been confirmed by similar reports, from different sources, to the Australia-based analyst Carlyle Thayer) say that, shortly afterward, the Vietnamese ambassador in Beijing was summoned to the Chinese Foreign Ministry and told, bluntly, that unless the drilling stopped and Vietnam promised never to drill in that part of the sea ever again, China would take military action against Vietnamese bases in the South China Sea.

This is a dramatic threat, but it is not unprecedented. While researching my book on the South China Sea, I was told by a former BP executive that China had made similar threats to that company when it was operating off the coast of Vietnam in early 2007. Fu Ying, then the Chinese ambassador in London, told BP’s CEO at the time, Tony Hayward, that she could not guarantee the safety of BP employees if the company did not abandon its operations in the South China Sea. BP immediately agreed and over the following months withdrew from its offshore Vietnam operations. I asked Fu about this at a dinner in Beijing in 2014, and she replied, “I did what I did because I have great respect for BP and did not want it to get into trouble.”

Vietnam occupies around 28 outposts in the Spratly Islands. Some are established on natural islands, but many are isolated blockhouses on remote reefs. According to Thayer, 15 are simply platforms on legs: more like place markers than military installations. They would be all but impossible to defend from a serious attack. China demonstrated this with attacks on Vietnamese positions in the Paracel Islands in 1974 and in a battle over Johnson South Reef in the Spratlys in 1988. Both incidents ended with casualties for Vietnam and territorial gains for China. There are rumors, entirely unconfirmed, that there was a shooting incident near one of these platforms in June. If true, this may have been a more serious warning from Beijing to Hanoi.

Meanwhile, the drillship Deepsea Metro I had found exactly what Repsol was looking for: a handsome discovery — mainly gas but with some oil. The company thought there could be more and kept on drilling. It hoped to reach the designated total depth of the well by the end of July.

Back in Hanoi, the Politburo met to discuss what to do. Low oil prices and declining production from the country’s existing offshore fields were hurting the government budget. The country needed cheap energy to fuel its economic growth and keep the Communist Party in power — but, at the same time, it was deeply dependent on trade with China.

It is all but impossible to know for sure how big decisions are made in Vietnam, but the version apparently told to Repsol was that the Politburo was deeply split. Of its 19 members, 17 favored calling China’s bluff. Only two disagreed, but they were the most influential figures at the table: the general secretary of the party, Nguyen Phu Trong, and Defense Minister Ngo Xuan Lich.

After two acrimonious meetings in mid-July, the decision was made: Vietnam would kowtow to Beijing and end the drilling. According to the same sources,

the winning argument was that the Trump administration could not be relied upon to come to Hanoi’s assistance in the event of a confrontation with China.

the winning argument was that the Trump administration could not be relied upon to come to Hanoi’s assistance in the event of a confrontation with China. Reportedly, the mood was rueful. If Hillary Clinton had been sitting in the White House, Repsol executives were apparently told, she would have understood the stakes and everything would have been different.

The faith in Clinton isn’t surprising. Her interventions on behalf of the Southeast Asian claimant states, starting in Hanoi at the July 2010 meeting of the ASEAN Regional Forum, are well remembered in the region. The Barack Obama administration’s focus on the regional rules-based order was welcomed by governments fearful of domination by either the United States or China.

That said, some U.S. observers are skeptical that any other administration would have been more forthcoming. Bonnie Glaser, the director of the China Power Project at the Center for Strategic and International Studies, questions this apparent contrast: “What would the U.S. have done differently [under Obama]? I find it unlikely that the U.S. would militarily defend Vietnam against China. Vietnam isn’t an ally.”

Yet it wouldn’t have taken much: a statement or two about the rules-based order and the importance of abiding by UNCLOS, some coincidental naval exercises during the weeks of the drilling, perhaps even some gunnery practice in the region of Block 136-03 and a few quiet words between Washington and Beijing. “Forward-deployed diplomacy,” as it used to be called. The Obama administration warned Beijing off the Scarborough Shoal in April 2016 this way. Has Donald Trump’s Washington forgotten the dark art of deterrence?

The implications of China’s victory are obvious. Regardless of international law, China is going to set the rules in the South China Sea. It is going to apply its own version of history, its own version of “shared” ownership, and it will dictate who can exploit which resources. If Vietnam, which has at least the beginnings of a credible naval deterrent, can be intimidated, then so can every other country in the region, not least the Philippines.

This month, Manila announced its intention to drill for the potentially huge gas field that lies under the Reed Bank in the South China Sea. The desire to exploit those reserves (before the country’s main gas field at Malampaya runs out in a few years’ time) was the main reason for the Philippines to initiate the arbitration proceedings in The Hague. The Philippines won a near total legal victory in that case, but since taking office just over a year ago, President Rodrigo Duterte has downplayed its importance. He appears to have been intimidated: preferring to appeal to China for financial aid rather than assert his country’s maritime claims.

In May, Duterte told an audience in Manila that Chinese President Xi Jinping had warned him there would be war if the Philippines tried to exploit the gas reserves that the Hague tribunal had ruled belonged to his country. Last week, Chinese Foreign Minister Wang Yi was in the Philippine capital to discuss “joint development” of those energy resources.

Where Duterte and the Vietnamese leadership go, others will follow. Southeast Asian governments have reached one major conclusion from President Trump’s first six months: The United States is not prepared to put skin in the game.

What is the point of all those freedom of navigation operations to maintain UNCLOS if, when push comes to shove, Washington does not support the countries that are on the receiving end of Chinese pressure?

What is the point of all those freedom of navigation operations to maintain UNCLOS if, when push comes to shove, Washington does not support the countries that are on the receiving end of Chinese pressure?

Why has Washington been so inept? Secretary of State Rex Tillerson knows the stakes well. His former company ExxonMobil is also investigating a massive gas prospect in disputed waters. The “Blue Whale” field lies in Block 118, farther north and closer to Vietnam’s coast than Repsol’s discovery — but also contested by China. Like so much else, it’s a mystery whether this is a deliberate choice by the Trump White House not to get involved in the details of the disputes or if it is a reflection of the decimation of the State Department’s capabilities, with so many senior posts vacant and so many middle-ranking staff leaving.

The most worrying possibility would be that Tillerson failed to act out of the desire to see his former commercial rival, Repsol, fail so that his former employer, ExxonMobil, could obtain greater leverage in the Vietnamese energy market. But what government would ever trust Tillerson again?

Repsol is currently plugging its highly successful appraisal well with cement and preparing to sail away from a total investment of more than $300 million. Reports from the region say a Chinese seismic survey vessel, the HYSY760, protected by a small flotilla, is on its way to the same area to examine the prospects for itself. UNCLOS has been upended, and the rules-based order has been diminished. This wasn’t inevitable nor a fait accompli. If Hanoi thought Washington had its back, China could have been deterred — and the credibility of the United States in the region strengthened. Instead, Trump has left the region drifting in the direction of Beijing.

(Photo Credit: Keith Tsuji/Getty Images)

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: