PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-Đức TGM Nguyễn Chí Linh trả lời phỏng vấn và cái nhìn thô thiển của một giáo dân

Posted by phamtayson trên 20/07/2017


Lê Thiên (Danlambao) – Đọc bài Phỏng vấn độc quyền Đức TGM Nguyễn Chí Linh của Église d’Asie về tình hình Giáo Hội tại Việt Nam đăng tải trên các báo Công Giáo Việt Nam ngày 05-07-2017, chúng tôi ghi nhận 10 điểm then chốt từ phát biểu của Đấng cai quản Tổng Giáo phận Huế kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (CT/HĐGMVN), như sau đây:
 
1. CSVN cướp đoạt tài sản:
Đề cập tới vụ chiếm đất Đan Viện Thiên An Huế, ĐTGM Nguyễn Chí Linh thẳng thắn: “Các nhà cầm quyền đã ăn cắp tài sản của các đan sĩ, tức khu đất này, để bán cho các doanh nghiệp ngoại quốc, các doanh nghiệp du lịch… Họ chế giễu quyền lợi của các tổ chức tôn giáo, và, trong trường hợp này, các quyền lợi của Đan Viện.” Theo ngữ cảnh ở đây, từ tiếng Pháp “a volé” không thể dịch là “đã ăn cắp”. Ăn cắp là lén lấy. Đất đai ở Đan Viện Thiên An bị người ta cưỡng chiếm ngang ngược bằng bạo lực, cho nên “a volé” phải dịch là “đã cướp đoạt”, “đoạt ngang, cướp cạn” thì mới phù hợp!
2. Vết thương Mậu Thân 1968 đè nặng:
 “Người Công Giáo của tổng giáo phận Huế là thiểu số và vẫn còn bị thương tích bởi các vụ tàn sát diễn ra trong cuộc Tấn Công Tết (Tết Mậu Thân 1968), nên không ai dám lên tiếng. Người ta để các đan sĩ phải tự xoay xở lấy. Và nhà cầm quyền dân sự mặc tình muốn làm gì thì làm.” KHÔNG AI DÁM LÊN TIẾNG! Ôi! Nỗi đau nào nhức nhối bằng? “Thương tích” trên “dân thiểu số Công Giáo” là thương tích gì? Chấn thương tâm lý? Mặc cảm tội lỗi? Hay mở miệng là bị đè đầu bóp cổ bịt miệng như người ta đã công khai bịt miệng Cha Nguyễn Văn Lý giữa phiên tòa? Có phải vì vậy mà ở Huế “không ai – kể cả hàng Giáo phẩm, không ai dám lên tiếng” chống lại bất công và bạo lực suốt gần nửa thế kỷ? Cái vết thương ấy hết thuốc chữa sao, khiến “nhà cầm quyền mặc tình muốn làm gì thì làm”?
3. Đàn áp đối lập: 
Trả lời về việc nhà cầm quyền CSVN bách hại các bloggers, các nhà vận động cho nhân quyền và dân chủ tại Việt Nam, Đức Cha quả quyết: “Chế độ Cộng Sản luôn là một chế độ độc tài, nên các nhà cầm quyền có khuynh hướng đàn áp các tiếng nói đối lập. Các ‘bloggers’ bị coi như những người khiêu khích, chuyên xúi giục các vụ nổi loạn,” trong đó có linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong, “đã bị trừng phạt vì tác phong chống cộng sản của ngài khiến vị linh mục này bị đối xử thô bạo, không phải chỉ mới lần này – cấm xuất cảnh -– vì đã bị liệt vào sổ đen của cơ quan an ninh CSVN.” Đức Cha CT/HĐGMVN còn xác quyết: “Nhiều nhân vật đối kháng cũng bị trừng phạt giống như vậy.” (Beaucoup d’opposants sont punis comme cela…).
 
4. CS sợ phải thừa nhận sự thật:
Về Formosa, khi được hỏi “Các linh mục tự động viên mình ủng hộ các người Việt Nam chịu ảnh hưởng của thảm họa môi trường do doanh nghiệp Formosa khiêu khích tạo ra đã bị biến thành đối tượng để đe dọa. Các cuộc biểu tình đã bị dẹp tan một cách dã man. Mới đây, ban biên tập của Église d’Asie đã gặp Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, người hướng dẫn một phái đoàn qua Âu Châu để mẫn cảm hóa dư luận quốc tế lấy thảm họa môi trường này làm chủ đề. Hội Đồng Giám Mục cũng đã lên tiếng công bố. Tình trạng môi trường có diễn biến ở Việt Nam không?” ĐTGM Nguyễn Chí Linh trả lời dứt khoát: “Không có gì đã thay đổi. Vì chính phủ luôn luôn sợ phải thừa nhận sự thật liên quan tới vụ tai tiếng Formosa…” Nói về chuyện bồi thường từ Formosa, Đức Cha chỉ rõ thủ phạm là tham nhũng. Bên cạnh đó, ngài cũng không ngại nêu ra nghi vấn – theo tin đồn, “chính người Trung Quốc đầu tư; người Đài Loan chỉ là những người cho mượn tên mà thôi.” Nghi vấn của ĐTGM Linh là chính đáng do sự lộng hành của Formosa Hà Tĩnh cùng với thái độ ép dân của nhà cầm quyền CSVN đối với ngư dân nạn nhận của Formosa. Trung Quốc tỏ rõ là gã khổng lồ nguy hiểm đang gặm nhấm lãnh thổ VN bằng chính sách dầu loang và bằng tình báo gián điệp của họ!
5. Âm mưu loại trừ ĐGM Nguyễn Thái Hợp:
 Nhân đề cập đến Formosa, ĐTGM Nguyễn Chí Linh có tiết lộ rằng nhà cầm quyền CSVN đã có một lối hành xử vừa trịch thượng vừa thô bạo đối với cơ cấu phẩm trật của Hội Thánh Công Giáo: “Các nhà hữu trách của Phòng Tôn Giáo Sự Vụ… đã đề nghị “miễn chấp” (excuser) cho Đức Cha Hợp. Nghĩa là họ mong Tòa Thánh triệu Đức Cha Hợp về Rôma, hoặc gửi ngài đi nghỉ dưỡng.” Theo chúng tôi, CSVN không đề nghị “miễn chấp”, mà đề nghị “miễn nhiệm” Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, nghĩa là yêu cầu loại trừ ĐGM Hợp ra khỏi quyền lãnh đạo Giáo phận Vinh bằng cách chức (tự nguyện từ chức) hay thuyên chuyển ngài, như họ đã từng làm với Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt là “dứt” ngài ra khỏi quyền lãnh đạo trong GHCG tại Hà Nội! Một khi người ta “bứng” được ĐGM Nguyễn Thái Hợp như đã “bứng” Đức TGM Ngô Quang Kiệt, thì những linh mục như Lm Nguyễn Đình Thục, Lm Đặng Hữu Nam, Lm Nguyễn Ngọc Nam Phong… sẽ “văng” đi dễ dàng chỉ sau một cuộc “đối thoại” ngầm!
 
6. Luật tôn giáo diệt tôn giáo:
Từ các hành động ngang ngược của CSVN, Đức Cha Linh đã nhắc lại Luật về Tôn giáo mà họ vừa ban hành với cái cơ chế “xin-cho” của họ: “Hội Đồng Giám Mục gần đây đã gửi ‘các nhận xét thành thực và thẳng thắn’ của mình liên quan đến Đạo Luật về các tín ngưỡng và tôn giáo, ngày 1 tháng Sáu vừa qua, lên các nhà cầm quyền. Nói một cách tổng quát, với đạo luật này, người ta thấy nhiều thụt lùi, chứ không phải tiến bộ; chúng tôi không luôn được hưởng sự tự do đích thực. Thí dụ, có nhiều lãnh vực trong đó Giáo Hội không có quyền dấn thân vào, như sức khỏe, giáo dục, v.v… Người ta vẫn chưa ra khỏi não trạng của hệ thống gọi là ‘xin cho’”. Chẳng những vậy, người ta còn dồn tôn giáo vào chân tường bằng những bức bách ngang ngược… nhân danh luật!
 
7. Xen lấn vào việc bổ nhiệm Giám mục:
Khi được hỏi: “Còn về việc cử nhiệm các giám mục, từ trước đến nay, quý Đức Cha có được tự do không?” Đức Cha Nguyễn Chí Linh đã trả lời không chút ngần ngại: “Không, không hề có. Nhà Nước không có quyền đề cử một giám mục, nhưng họ có quyền từ chối một vụ bổ nhiệm. Khi một ứng viên được đề cử làm giám mục, họ cần sự chấp thuận của Nhà Nước. Trên thực tế, không có quá nhiều vấn đề liên quan đến việc bổ nhiệm tại các giáo phận ở tỉnh.” Không có QUÁ NHIỀU, tất có nghĩa là KHÔNG ÍT! Riêng tại ba tổng giáo phận Hà Nội, Huế và Sài Gòn, thì rõ ràng CS lấn sâu vào “việc bổ nhiệm Đấng bản quyền CG” dĩ nhiên không ngoài mục đích thao túng việc đạo ở các nơi đó.
Thực ra, việc nhà cầm quyền CSVN xen vào việc bổ nhiệm các Giám mục tại VN được người Công giáo Việt Nam nêu ra từ lâu. Chính chúng tôi (Lê Thiên) đã có bài phân tích “Đọc lại một số văn kiện của HĐGMVN trong 10 năm qua 2005-2015” nơi trang 381-509 quyển sách CÔNG GIÁO VIỆT NAM 2005-2015 gồm nhiều tác giả. Riêng ở các trang 406-407, chúng tôi có ghi lại nguyên văn tiết lộ của Lm Nguyễn Ngọc Sơn thuộc TGP Sài Gòn như sau: “[Đối với việc lựa chọn giám mục] chính quyền cũng rất quan tâm nên tham gia bằng cách gợi ý chọn người theo quan điểm của mình… Có thể người xếp thấp nhất trong bảng đề cử lại được chọn làm giám mục vì được chính quyền ủng hộ cho ‘tốt đời đẹp đạo’… Kết quả sau cuộc tấn phong giám mục là sự nghi ngờ, kém tôn kính của hàng linh mục đối với người được chọn, sự bất mãn của giáo dân.” Trong bài viết ấy của chúng tôi, chúng tôi đã lưu ý rằng trước Cha Nguyễn Ngọc Sơn, chưa vị linh mục hay giám mục nào công khai nhìn nhận. Nay thì rõ ràng chính vị Chủ tịch HĐGMVN – Đức TGM Nguyễn Chí Linh xác quyết điều đó qua một cuộc phỏng vấn thì ai còn cho rằng đó là chuyện bịa đặt bởi những phần tử xấu, phá đạo? Điều đáng lo là không biết có bao nhiêu vị Giám mục VN đương thời không bị siết vào vòng vây và sự khống chế của nhà cầm quyền CSVN?
 
Học Viện Công Giáo… chỉ là phục hồi phần nhỏ cơ đồ Giáo hội đã mất:
Trả lời về Học viện Công Giáo VN hiện nay, ĐTGM Chủ tịch HĐGMVN cho thấy một sự thật về mối quan hệ giữa GHCGVN và nhà cầm CSVN. Ngài nói thẳng: “Trước khi người Cộng Sản nắm quyền [năm 1975], chúng tôi vốn có hai đại học Công Giáo [ở Đà Lạt và ở Sài Gòn]. Tất cả đã bị người Cộng Sản cấm, đóng cửa; các chủng viện và các đại học bị trưng dụng. Nên đây không phải là một điều mới mẻ gì, chỉ là việc phục hồi điều chúng tôi đã mất trong mấy chục năm qua mà thôi.” Trong thực tế, việc phục hồi vẫn còn vướng vào cái vòng lẩn quẩn của quyền ban cho từ phía nhà cầm quyền CSVN khiến Đức Cha Linh tâm sự: “Chúng tôi chưa thành công tạo được nơi chốn: chưa có đất, nên phải thuê một ngôi trường và bắt đầu với một lớp duy nhất. Chúng tôi cũng chưa có đủ các giáo sư chuyên môn, và các sinh viên chưa đạt trình độ mong muốn.”
 
8. Ngáng chân mục vụ vị Đại diện Tòa Thánh:
Về câu hỏi “sự hiện diện của vị đại diện không thường trực của Tòa Thánh tại Việt Nam,” ĐTGM Nguyễn Chí Linh không ngại nói lên sự thất vọng của ngài cũng như của toàn thể GHCGVN: “Chúng tôi vốn mong đợi nhiều ở giây phút trong đó Việt Nam sẽ tạo được các liên hệ ngoại giao với Tòa Thánh ở cấp sứ thần. Nhưng vị đại diện của Tòa Thánh ở Việt Nam, Đức Cha Leopoldo Girelli, không luôn được quyền cư ngụ thường trực ở Việt Nam.” Đức Cha Linh còn tiết lộ một điều ít ai nghĩ tới: Cả vấn đề tôn giáo, CSVN cũng tự đặt mình dưới sự chỉ đạo của Trung Cộng. Đức Cha dứt khoát: “Sự trông chờ của chúng tôi có chừng mực, nhưng chính phủ không dám tiến tới nếu không có sự bảo lãnh của các nhà cầm quyền Trung Hoa. Đó là lý do khiến “người ta luôn kiếm cớ để khước từ sự hiện diện thường trực của Đức Cha Girelli ở Việt Nam,” Đức Cha Nguyễn Chí Linh không ngại nói rõ như vậy. Ngài đã từng một thời là Phó Chủ tịch HĐGMVN, giờ là đương kim Chủ Tịch, dĩ nhiên ngài hiểu rõ sự tình hơn ai hết. Lời của ngài là lời chứng thật.
 
9. Ông Ủy Viên BCT/CSVN đến “thăm” các Giám mục VN hội họp:
Một chi tiết đáng chú ý liên quan đến nội bộ Hội Đồng Giám Mục Việt Nam dưới nhiệm kỳ lãnh đạo của ĐTGM Bùi Văn Đọc cũng được Đức TGM Nguyễn Chí Linh hé lộ. Đó là chuyện ông Nguyễn Thiện Nhân, Ủy viên Bộ Chính Trị Đảng CSVN, Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc VN, đã bất ngờ đến “thăm” HĐGMVN đang hội họp mà các Giám mục thì lại tỏ ra hững hờ.
Hỏi: “Từ ngày 5 tháng 10 năm 2016, Đức Cha là chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Hôm trước ngày Đức Cha được bầu, Nguyễn Thiện Nhân, chủ tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Yêu Nước, và là thành viên của cấp chính trị cao nhất của Đảng, tức Bộ Chính Trị, đã tới chào thăm Đức Cha. Đức Cha có những mối liên hệ nào với các nhà cầm quyền trung ương?”
Đáp: “Cuộc viếng thăm của Nguyễn Thiện Nhân diễn ra dưới sự chủ tọa của Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Tổng Giám Mục Sài Gòn. Tôi không biết có phải ngài mời ông ấy hay đó là sáng kiến của Nguyễn Thiện Nhân.” 
Cả Đức Cha Linh cũng chưa biết ĐC Bùi Văn Đọc rước đại quan chức CS “xâm nhập” cuộc hội họp của các Giám mục VN để hai bên quảng bá “đối thoại”, hay chính Nguyễn Thiện Nhân tự mình bất ngờ đến để xem xét tình hình và ra chỉ thị. Nhưng, tội nghiệp ông Nhân đã “không được chào đón trong khuôn khổ hội đồng giám mục.”
Điều chúng tôi không thể không nhắc tới là trong lúc Đan Viện Thiên An bị “đất tặc” vây hãm và tấn kích thô bạo (“đất tặc” là mượn từ mấy kiểu nói thời thượng “đinh tặc”, “cát tặc”….), người ta thấy có Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, Đức TGM Nguyễn Chí Linh, ĐGM Hoàng Đức Oanh đã đến viếng thăm và đều có lên tiếng… Không thấy Đức Tổng họ Bùi! Formosa, ngài còn tránh xa, vì sợ dính vào tội “kích động gây bạo loạn” huống hồ là đến với Thiên An lúc này!
10. Được tự do hơn? Lạc quan hơn?
Trở lại với bài phỏng vấn Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Chí Linh do Eglise d’Asie thực hiện, Đức Cha thành thật bày tỏ: “Tôi không giấu giếm điều gì, tôi phát biểu điều tôi suy nghĩ. Chúng tôi ít dè dặt hơn trước.”
Tuy nhiên, người viết ở đây xin phép được dè dặt trước lời Đức Cha phát biểu: “Tôi lạc quan vì, sau một thời kỳ lâu dài chung sống, các thành phần xã hội đã tìm cách xích lại gần nhau. Người Cộng Sản và Người Công Giáo hiểu nhau tốt hơn trước khá nhiều.”
Đức Cha CT/HĐGMVN còn nói: “Người Công Giáo ngày càng ít bị ngờ vực hơn. Trước đây, người ta quá bị điều khiển bởi điều tuyên truyền dạy. Từ nay, người ta có khả thể quan sát bằng chính mắt mình, và họ đã khám phá ra rằng người Công Giáo không xấu như trước đây người ta vốn nghĩ.”
Có thật người CG trong nước hiện nay “ngày càng ít bị ngờ vực hơn” không? Vậy, có bao nhiêu trí thức Công giáo được tham gia việc công quyền ở đẳng cấp trung và cao cấp? Bản thân Giáo Hội Công giáo có được quyền tham gia tích cực vào các hoạt động xã hội, y tế và giáo dục ở mọi cấp, bình đẳng với mọi cá nhân, tổ chức dân sự, xã hội khác không?
Trước khi tỏ ý “lạc quan” như vậy, ĐC Linh cũng đã cho rằng: “Chúng tôi được tự do hơn. Và các thế hệ trẻ, thành viên của đảng, thành viên của chính phủ, được thông tri nhiều hơn trước, cởi mở hơn…”
Không rõ những phát biểu trên đây của Đức Cha có mâu thuẫn với những THỰC TẾ mà chính Đức Cha đã chỉ ra ở phần đầu cuộc Phỏng vấn của Eglise d’Asie không? Lại nữa, Đức Cha cũng thừa biết là với xu thế toàn cầu hóa hiện nay và vì sự sống còn của chế độ, CSVN không thể không có một vài chuyển biến để “làm màu”, che mắt công luận hầu nhận viện trợ kinh tế, vốn vay ưa đãi (ODA) và được quan hệ kinh doanh với “bọn tư bản giãy chết”.
Dầu vậy, CSVN không từ bỏ những thủ đoạn đê tiện gian ác cố hửu của họ. Không nói tới những chuyện xa xưa, ngay trong năm 2017 này thôi, nhất là những tháng gần đây, những gì đã và đang xảy ra cho người dân Việt Nam, cho những nhà hoạt động nhân quyền, cho những người và những tổ chức tôn giáo dành quyền bảo vệ tài sản đất đai của mình, cho những dân oan, cho những người lăn chết tất tưởi trong nhà tù CS? Cả sinh hoạt tôn giáo cũng bị người ta dùng “Luật” gọi là Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo để bóp nghẹt, chặn đứng bằng sợi dây định hướng ác ôn mang tên định hướng xã hội chủ nghĩa…
Chỉ mới ngày 03/6/2017, HĐGMVN do Đức Cha Nguyễn Chí Linh lãnh đạo đã chẳng đưa ra bản nhận định đanh thép về Luật Tôn giáo, Tín ngưỡng sao? Lại cũng mới đây thôi, các nhà tu hành ở Đan viện Thiên An Huế đã chẳng bị vu khống, chửi bới tàn tệ, đánh đập tàn nhẫn sao? Thánh Giá Đan Viện bị xúc phạm như thế nào, Đức Cha Nguyễn Chí Linh cũng đã đến tận nơi, nhìn xem “vết tích”!
Rồi một phụ nữ Công giáo cô thân cô thế như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) có đáng chịu bản án 10 năm tù chỉ vì dám nói lên cái nhìn và cái hiểu của mình về sự bất công trong xã hội không? Lại một trí thức như giáo sư Phạm Minh Hoàng đã bỏ cả sự nghiệp của mình ở hải ngoại, trở về nước hiến thân phục vụ trong ngành giáo dục, tại sao lại bị tước quốc tịch, bị đuổi ra khỏi nước, trong khi quốc tịch của ông là “quốc tịch VN từ sinh đẻ, máu huyết” chứ đâu phải là thứ quốc tịch xin-cho?
Mới đây, vào ngày ngày 10/6/2017 Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt “đã vượt hơn 640 km từ Đan viện Châu Sơn, Ninh Bình (Miền Bắc) đến thăm các Đan sĩ Đan viện Thiên An Huế (Miền Trung). Đức Tổng “bộc lộ nỗi đau và xót” của mình, mà “đau buồn trước hết là Thánh Giá [ở Thiên An] bị đập vỡ” qua lời chia sẻ: “Với biểu tượng thánh thiêng đẹp như vậy lại bị xúc phạm thì nói lên một điều thất là đáng buồn.”
ĐTGM Ngô Quang Kiệt thẳng thắn: “Chính quyền nghĩa là quyền chính đáng công khai hay là công quyền của người dân, phải có tính cách quang minh chính đại. Bây giờ người ta dùng côn đồ, dùng lực lượng đen tối là những lực lượng ở ngoài pháp luật.” Từ cái nhìn trên, Đức TGM phân tích: “Nếu hai lực lượng [mâu thuẫn, trái ngược nhau] giống như là ÁNH SÁNG và BÓNG TỐI, nhưng chính người ta hợp tác với nhau thì khó coi rồi, mà nó còn lẫn lộn vào nhau thì thật là đáng buồn. Suy thoái đạo đức thật là thê thảm.”
Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt kết luận đanh thép: “Do đó, chúng ta cần nhìn vấn đề của Thiên An ở góc độ sâu xa hơn nhiều như vậy, chúng ta mới thấy đáng sợ và đáng báo động cho tương lai của đất nước, cho tương lai Giáo Hội của chúng ta.
Chúng tôi mạn phép dùng lời kết luận trên đây của Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt từ cuộc phỏng vấn của Huyền Trang, GNsP (Tin Mừng Cho Người Nghèo), ngày 10/6/2017 để làm lời kết cho bài viết của chúng tôi ở đây.
19.07.2017

_________________________________________________

Đức TGM Nguyễn Chí Linh trả lời phỏng vấn và cái nhìn thô thiển của một giáo dân

Vũ Văn An –7/4/2017

Theo nhận định ngày 3 tháng 7 của Église d’Asie, tổng giáo phận Huế đang là tâm điểm thời sự Việt Nam, sau khi một nhóm gồm 150 người tấn công Đan Viện Thiên An của Dòng Biển Đức ngày 28 tháng Sáu vừa qua. Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh, 67 tuổi, là Tổng Giám Mục của Huế từ ngày 29 tháng 10 năm ngoái và là chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam từ ngày 5 tháng 10 cùng năm. Nhân dịp tới Paris, ngài đã chấp nhận trả lời các câu hỏi của ban biên tập Église d’Asie.

Eglises d’Asie : Thứ Tư, 28 tháng Sáu vừa rồi, một nhóm 150 người đã xâm nhập tài sản của đan viện Biển Đức Thiên An, tọa lạc cách Huế mấy kilômét, và đã phá hủy một tượng Chúa Kitô trên Thập Giá. Đây không phải là lần đầu tiên những bạo lực như thế đã diễn ra, các bạo lực này đã có trong khuôn khổ cuộc tranh chấp ruộng đất ngày xưa. Đức Cha có thể giải thích cho chúng con biết tình hình được không?

Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh : Trước đây, Đan Viện có một khu đất diện tích khoảng 107 mẫu tây. Nhưng Bộ Dân Luật Việt Nam không thừa nhận quyền tư hữu. Thành thử, các nhà cầm quyền không thừa nhận quyền sở hữu của đan viện đối với khu đất này.

Vụ tranh cãi này đã bắt đầu từ một thập niên qua; nó đã trở thành một cuộc tranh cãi thực sự. Các nhà cầm quyền đã ăn cắp tài sản của các đan sĩ, tức khu đất này, để bán cho các doanh nghiệp ngoại quốc, các doanh nghiệp du lịch [Chú thích của ban biên tập: các nhà cầm quyền chiếm 50 mẫu tây, để làm một công viên giải trí]. Và rồi, đây là cách họ làm thế: nhà cầm quyền muốn tạo thế dễ dàng cho việc đầu tư của các doanh nghiệp, cả địa phương lẫn ngoại quốc, nên đã bán các tài sản này đi. Họ chế giễu quyền lợi của các tổ chức tôn giáo, và, trong trường hợp này, các quyền lợi của Đan Viện.

Người Công Giáo của tổng giáo phận Huế là thiểu số và vẫn còn bị thương tích bởi các vụ tàn sát diễn ra trong cuộc Tấn Công Tết [Chú thích của ban biên tập: cuộc tấn công bất ngờ của các cán binh Bắc Việt nhân dịp Tết năm 1968; trong thành phố này, các trận chiến đặc biệt lâu dài, chúng kéo dài 28 ngày, và sát hại nhiều người], nên không ai dám lên tiếng. Người ta để các đan sĩ phải tự xoay xở lấy. Và nhà cầm quyền dân sự mặc tình muốn làm gì thì làm. Tôi đã viếng Đan Viện [ngày 16 tháng Sáu vừa qua], và các đan sĩ cho rằng tòa tổng giám mục nên nâng đỡ việc đòi lại đất đai của họ. Tôi đoán rằng các đan sĩ đã dựng lại cây thập giá [ngày 26 tháng Sáu, 2017], điều này đã gây ra một phản ứng, có tính bạo lực, về phía nhà cầm quyền [ngày 28 tháng Sáu]. Các ông biết đấy, ở xứ này, 77% các vụ tranh chấp liên quan tới đất đai.

Hỏi: Cũng trong tuần này, một “blogger” Công Giáo Việt Pháp, Ông Phạm Minh Hoàng, đã bị tước mất quốc tịch và bị đuổi khỏi xứ sở. Ngày 29 tháng Sáu, một “blogger” Công Giáo, Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, thường được biết nhiều hơn dưới tên “Mẹ Nấm”, đã bị kết án 10 năm tù vì đã “tuyên truyền chống chính phủ Cộng Sản”. Cha Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong, cha xứ Giáo Xứ Thái Hà, ở Hà Nội, một linh mục dấn thân, nhất là trong các vấn đề đất đai, đã bị cấm rời lãnh thổ, trong khi ngài có việc phải qua Úc. Tất cả những điều này gợi ý gì với Đức Cha?

Trả lời: Chế độ Cộng Sản luôn là một chế độ độc tài, nên các nhà cầm quyền có khuynh hướng đàn áp các tiếng nói đối lập. Các “bloggers” bị coi như những người khiêu khích, chuyên xúi giục các vụ nổi loạn.

Cha Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong đã bị trừng phạt vì tác phong chống cộng sản của ngài. Trong các bài nói của ngài, trong các bài giảng của ngài, ngài thường hay kết án các nhà cầm quyền. Điều này từ lâu khiến ngài ở trong sổ bị theo dõi của Công An. Thành thử đây không phải là lần đầu tiên. Nhiều người đối lập đã bị trừng phạt như thế để họ không nói xấu chế độ với người ngoại quốc.

Hỏi: Các linh mục tự động viên mình ủng hộ các người Việt Nam chịu ảnh hưởng của thảm họa môi trường do doanh nghiệp Formosa khiêu khích tạo ra đã bị biến thành đối tượng để đe dọa. Các cuộc biểu tình đã bị dẹp tan một cách dã man. Mới đây, ban biên tập của Église d’Asie đã gặp Đức Cha Phaolô Nguyễn Thá Hợp, người hướng dẫn một phái đoàn qua Âu Châu để mẫn cảm hóa dư luận quốc tế lấy thảm hoạ môi trường này làm chủ đề. Hội Đồng Giám Mục cũng đã lên tiếng công bố.Tình trạng môi trường có diễn biến ở Việt Nam không?

Đáp: Không có gì đã thay đổi. Vì chính phủ luôn luôn sợ phải thừa nhận sự thật liên quan tới vụ tai tiếng Formosa. Nhưng từ trước đến nay, họ nhìn nhận rằng đây là một thảm họa và nhận định rằng Việt Nam chưa có đủ trải nghiệm để xử lý các vụ việc như thế. Xứ sở chưa có đủ chuyên viên, và đây là cái giá rất cao mà xứ sở phải trả.

Liên quan đến việc bồi thường, người ta luôn đương đầu với cùng một vấn đề tham nhũng. Số tiền không cao lắm, vì các thiên kiến sẵn có, và bị các nhà cầm quyền dân sự bác bỏ. Vả lại, theo tin đồn, chính người Trung Quốc đầu tư; người Đài Loan chỉ là những người cho muợn tên mà thôi.

Còn về Đức Cha Hợp, ngài đã làm phật lòng các nhà hữu trách của Phòng Tôn Giáo Sự Vụ rất mạnh. Những người này đã đề nghị “miễn chấp” (excuser) cho Đức Cha Hợp. Nghĩa là họ mong Tòa Thánh triệu Đức Cha Hợp về Rôma, hoặc gửi ngài đi nghỉ dưỡng.

Hội Đồng Giám Mục gần đây đã gửi “các nhận xét thành thực và thẳng thắn” của mình liên quan đến Đạo Luật về các tín ngưỡng và tôn giáo, ngày 1 tháng Sáu vừa qua, lên các nhà cầm quyền.

Nói một cách tổng quát, với đạo luật này, người ta thấy nhiều thụt lùi, chứ không phải tiến bộ; chúng tôi không luôn được hưởng sự tự do đích thực. Thí dụ, có nhiều lãnh vực trong đó Giáo Hội không có quyền dấn thân vào, như sức khỏe, giáo dục, v.v… Người ta vẫn chưa ra khỏi não trạng của hệ thống gọi là “xin cho” [Ghi chú của ban biên tập: kiểu nói này mô tả sự kiện: Giáo Hội tự thấy mình có nghĩa vụ phải xin phép đối với tất cả mọi việc mình làm, chế độ ở địa phương có ban phép ấy hay không là tùy ở họ].

Đấy là mối thất vọng, được các tôn giáo khác chia sẻ, mặc dù không công khai nói ra. Dù sao, các tôn giáo này cũng hỗ trợ Hội Đồng Giám Mục.

Hỏi: Còn về việc cử nhiệm các giám mục, từ trước đến nay, qúy Đức Cha có được tự do không?

Đáp: Không, không hề có. Nhà Nước không có quyền đề cử một giám mục, nhưng họ có quyền từ chối một vụ bổ nhiệm. Khi một ứng viên được đề cử làm giám mục, họ cần sự chấp thuận của Nhà Nước. Trên thực tế, không có quá nhiều vấn đề liên quan đến việc bổ nhiệm tại các giáo phận ở tỉnh. Nhưng có vấn đề với việc bổ nhiệm giám mục ở ba tổng giáo phận Hà Nội, Huế và Sài Gòn.

Hỏi: Ngày 29 tháng Sáu, Đức Cha đã ở Rôma.

Đáp: Mới đây, tôi được bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục Huế [ngày 29 tháng 10 năm ngoái]. Trong truyền thống của Giáo Hội Công Giáo, các tân Tổng Giám Mục tới Rôma để lãnh dây palium từ tay Đức Giáo Hoàng. Nghi lễ này diễn ra ngày 29 tháng Sáu, dịp Lễ Hai Thánh Phêrô và Phaolô. Ba mươi sáu Tổng Giám Mục đã nhận dây pallium năm nay.

Đối với tôi, đó là một niềm vui lớn. Một cách hết sức hữu hình, người ta cảm thức được sự hiệp thông của Giáo Hội hoàn vũ. Điều này gây ấn tượng hết sức. Và có nhiều khách mời: đại diện của các tôn giáo khác, hồi giáo, chính thống giáo, các nghi lễ đặc biệt, cả các nhà ngoại giao nữa, đủ các cấp, và cả các thủ tướng nữa. Bầu khí rất “hoàn cầu”. Tất cả đã được Đức Giáo Hoàng Phanxicô hoàn cầu hóa.

Hỏi: Hôm trước đó, tức ngày 28 tháng Sáu, Đức Giáo Hoàng đã bổ nhiệm 5 vị Hồng Y, trong đó, có Đức Cha Louis-Marie Ling Mangkhanekhoun, giám mục Paksé, ở Lào. Một vài tháng sau khi 17 vị tử đạo của Lào được phong chân phúc. Một nguồn hân hoan?

Đáp: Tôi chia sẻ niềm vui của Giáo Hội Lào vì đây là các vị tử đạo đầu tiên được phong chân phúc. Tôi đã ở Vạn Tượng để dự lễ ấy vì, trong số các vị được phong chân phúc, có một linh mục của giáo phận cũ của tôi là Thanh Hóa, Cha Thạo Tiến. Ngài vốn là thành viên của linh mục đoàn Thanh Hóa.

Ở Việt Nam, diễn trình phong chân phúc cho Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đang diễn tiến tốt đẹp.

Đức Hồng Y Thuận đã được nâng lên bậc đáng kính. Ngài là giám mục cũ của tôi ở Nha Trang, một đại biểu chân chính của Giáo Hội lúc ấy. Tôi hãnh diện về ngài và tôi cũng hãnh diện về sự thăng tiến thiêng liêng của ngài.

Hỏi: Năm 2018, Giáo Hội Việt Nam sẽ mừng 20 năm lễ phong chân phúc cho các vị tử đạo của mình. Qúy vị sẽ chuẩn bị việc này ra sao?

Đáp: Hiện nay, các cử hành đã được tổ chức, liên kết với việc các giám mục viếng mộ hai Thánh Phêrô và Phaolô (ad limina) ở Rôma hồi tháng Ba vừa rồi. Chắc chắn sẽ có những cuộc cử hành và buổi cầu nguyện lớn lao; người ta sẽ cố gắng làm nổi bật đời sống và tiểu sử các vị tử đạo. Các nghi lễ này sẽ luôn nhắm tới người trẻ.

Về người trẻ, Các Ngày Giới Trẻ Á Châu sẽ diễn ra tại Nam Dương vào mùa hè này.

Đối với người trẻ Việt Nam, có vấn đề lớn về ngôn ngữ vì đa số không hiểu tiếng Anh hay tiếng Pháp. Nhưng Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Viên, giám mục phụ tá của Vinh, người chịu trách nhiệm mục vụ giới trẻ, đang tổ chức một nhóm người Việt tham dự Các Ngày Giới Trẻ nói trên.

Hỏi: Miến Điện và Tòa Thánh đã chính thức thiết lập các liên hệ ngoại giao nhân cuộc gặp gỡ ở Vatican giữa Tòa Thánh và Aung San Suu Kyi, Cố Vấn Nhà Nước Miến Điện, ngày 4 tháng 5 vừa qua. Liệu việc này có một tác động nào đối với sự hiện diện của vị đại diện không thường trực của Tòa Thánh tại Việt Nam không?

Đáp: Cho tới nay, người ta có thể nói chúng tôi khá thất vọng: chúng tôi vốn mong đợi nhiều ở giây phút trong đó Việt Nam sẽ tạo được các liên hệ ngoại giao với Tòa Thánh ở cấp sứ thần. Nhưng vị đại diện của Tòa Thánh ở Việt Nam, Đức Cha Leopoldo Girelli, không luôn được quyền cư ngụ thường trực ở Việt Nam. Ngài luôn là “đại diện không thường trú của Tòa Thánh ở Việt Nam”; ngài ở Tân Gia Ba và chỉ có quyền ở Việt Nam một tháng rồi phải rời xứ sở.

Mọi di chuyển của ngài ở Việt Nam phải được chấp thuận, được bộ ngoại giao của Việt Nam cho phép. Sự trông chờ của chúng tôi có chừng mực, nhưng chính phủ không dám tiến tới nếu không có sự bảo lãnh của các nhà cầm quyền Trung Hoa. Trong lúc tình thế bị trở ngại, người ta luôn kiếm cớ để khước từ sự hiện diện thường trực của Đức Cha Girelli ở Việt Nam.

Hỏi: Từ ngày 5 tháng 10 năm 2016, Đức Cha là chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Hôm trước ngày Đức Cha được bầu, Nguyễn Thiện Nhân, chủ tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Yêu Nước, và là thành viên của cấp chính trị cao nhất của Đảng, tức Bộ Chính Trị, đã tới chào thăm Đức Cha. Đức Cha có những mối liên hệ nào với các nhà cầm quyền trung ương?

Đáp: Cuộc viếng thăm của Nguyễn Thiện Nhân diễn ra dưới sự chủ tọa của Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Tổng Giám Mục Sài Gòn. Tôi không biết có phải ngài mời ông ấy hay đó là sáng kiến của Nguyễn Thiện Nhân. Nhưng các cuộc viếng thăm này không được chào đón trong khuôn khổ hội đồng giám mục.

Tôi không dấu giếm điều gì, tôi phát biểu điều tôi suy nghĩ. Chúng tôi ít dè dặt hơn trước. Chúng tôi được tự do hơn. Và các thế hệ trẻ, thành viên của Đảng, thành viên của chính phủ, được thông tri nhiều hơn trước, cởi mở hơn. Họ ra khỏi xứ sở và có cơ hội quan sát cách xử lý các vụ việc tôn giáo ở các nước khác. Các não trạng, cách suy nghĩ đã diễn biến, thay đổi.

Hỏi: Giáo Hội ở Việt Nam xử sự ra sao?

Đáp: Tôi lạc quan vì, sau một thời kỳ lâu dài chung sống, các thành phần xã hội đã tìm cách xích lại gần nhau. Người Cộng Sản và Người Công Giáo hiểu nhau tốt hơn trước khá nhiều.

Người Công Giáo ngày càng ít bị ngờ vực hơn. Trước đây, người ta quá bị điều khiển bởi điều tuyên truyền dạy. Từ nay, người ta có khả thể quan sát bằng chính mắt mình, và họ đã khám phá ra rằng người Công Giáo không xấu như trước đây người ta vốn nghĩ. Và rồi, việc làm chứng của người Công Giáo trở nên mỗi ngày một tích cực hơn. Thù ghét và oán hận đã giảm đi. Các liên hệ ngày càng thân ái hơn.

Phải can đảm lắm mới vượt qua được giai đoạn đó. Phải kiên nhẫn, người ta không thể thay đổi được xứ sở trong 5 phút.

Hỏi>: Đức Cha có thể cho chúng con biết thêm về Học Viện Công Giáo Việt Nam không?

Đáp: Nó đã được khai giảng ngày 14 tháng 9 năm ngoái, các kỳ thi tuyển cho khóa học mới đã diễn ra trong các ngày 7 và 8 tháng Sáu vừa rồi.

Đức Cha Đinh Đức Đạo, của giáo phận Xuân Lộc, là viện trưởng của học viện Công Giáo này. Chúng tôi có nhiều hy vọng nhưng, vào lúc này, chúng tôi chưa thành công tạo được nơi chốn: chưa có đất, nên phải thuê một ngôi trường và bắt đầu với một lớp duy nhất. Chúng tôi cũng chưa có đủ các giáo sư chuyên môn, và các sinh viên chưa đạt trình độ mong muốn. Cần chờ đợi thêm một chút, với thời gian, mọi sự sẽ tốt hơn thôi.

Trước khi người Cộng Sản nắm quyền [năm 1975], chúng tôi vốn có hai đại học Công Giáo [ở Đà Lạt và ở Sài Gòn]. Tất cả đã bị người Cộng Sản cấm, đóng cửa; các chủng viện và các đại học bị trưng dụng. Nên đây không phải là một điều mới mẻ gì, chỉ là việc phục hồi điều chúng tôi đã mất trong mấy chục năm qua mà thôi.

Hỏi: Còn ơn gọi, cả linh mục lẫn đời sống tu trì, thì sao?

Đáp: Các ơn gọi này hiện khá dư dật tại Việt Nam. Bất kể trong các chủng viện hay trong các hội dòng. Người ta đã nhận được một chút tự do nào đó trong việc tổ chức sinh hoạt của các trung tâm đào tạo. Trước đây, người ta áp dụng một thứ chính trị chỉ tiêu (quota): để gửi một người trẻ vào chủng viện, cần phải có sự chuẩn y của Nhà Nước. Mỗi giáo phận có quyền gửi sáu hoặc tám ứng viên, mỗi hai năm. Thứ chính trị này vẫn còn trên lý thuyết nhưng không bị áp dụng nữa.

Trước đây, người ta cũng không có quyền gửi các linh mục hay các nữ tu ra nước ngoài để được đào tạo thành các nhà đào tạo; nay, người ta có thể xuất ngoại khá dễ dàng. Đó chính là niềm hy vọng của chúng tôi. Ước mong những người từ ngoại quốc trở về sẽ trở về để làm việc trong các trung tâm đào tạo của chúng tôi và dần dần, từng chút một, cải thiện phẩm chất của việc đào tạo này.

Hỏi: Còn về vị trí của giáo dân trong lòng cộng đồng Công Giáo?

Đáp: Nói chung, việc tham gia của các giáo dân rất được các mục tử đánh giá cao. Đặc biệt khi họ dấn thân không điều kiện, nhất là tại các giáo xứ miền quê. Họ làm việc dễ dàng và không công, hoàn toàn tự nguyện. Thậm chí, đôi khi, còn có quá nhiều thiện nguyện viên. Mọi người đều khả dụng. Đó là cảm thức của Giáo Hội ở Việt Nam. Bản thân tôi, tôi đánh giá cao việc tham dự của các giáo dân.

Điều chúng tôi chưa có thể làm được là đào tạo các giáo dân; các điều kiện thuận lợi cho việc đào tạo họ vẫn chưa thu thập được. Đây là điều chúng tôi phải tiến tới chỗ làm được trong tương lai.

Hỏi: Ngày 20 tháng 12 tới, Đức Cha sẽ cử hành 25 năm thụ phong linh mục. Trong 25 năm này, nhiều điều đã thay đổi ở Việt Nam.

Đáp: Vâng, nhiều điều đã thay đổi, trong một chiều hướng nhất định tích cực, về mọi phương diện. Đối với tôi, điều này rất có ý nghĩa, vì Chúa Quan Phòng đã dẫn dắt chúng tôi, đã giúp đỡ chúng tôi vượt qua mọi khó khăn của Lịch Sử, vượt thắng mọi điều bất tiện mà thế hệ chúng tôi từng biết.

Hai mươi lăm năm linh mục, đây là một dịp tạ ơn Thiên Chúa cho Giáo Hội nói chung và cho chính bản thân tôi. Tôi đã phải chờ đợi chức linh mục trong 16 năm trời. Tôi chỉ được thụ phong linh mục ở tuổi 42. Tuổi ấy quá già đối với một linh mục ở Việt Nam! Thông thường, người ta được thụ phong ở tuổi 27, 28 hay 29, cùng lắm thì 30 là tối đa. Tôi, tôi đã phải chờ đợi quá lâu. Khi được thụ phong, tôi hoàn toàn thỏa mãn, điều này quá đủ đối với tôi. Tôi chỉ chờ đợi có thế. Tôi không bao giờ dám nghĩ tới một đoạn đường xa hơn; thời gian qua đi thật nhanh, đã tới lễ cưới bạc rồi. Qủa tình là một lễ cưới, tôi hết sức hân hoan.

(Nguồn: Eglises d’Asie, 3 tháng Bẩy năm 2017)

http://www.vietcatholic.net/News/Html/228245.htm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: