PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-Cho Tuổi Mười Bảy

Posted by phamtayson trên 04/06/2017


Lưu Hiểu Ba * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch – Lời người dịch: Hằng năm Lưu Hiểu Ba đều sáng tác một bài thơ tưởng niệm những sinh viên học sinh bị tàn sát ở Thiên An Môn. Ông đã trực tiếp tham gia cuộc phản kháng cùng với họ, cho nên ông luôn luôn tưởng niệm họ bằng những bài thơ chất chứa đầy bao cảm xúc rất bi tráng. Dưới đây là bài thơ tưởng niệm năm thứ hai cuộc thảm sát Thiên An Môn của ông. Người dịch mạo muội dịch bài thơ này để tưởng nhớ hàng ngàn tuổi xuân đã nằm xuống vì niềm khao khát tự do cháy bỏng. Họ là những nạn nhân của cộng sản ngày hôm qua nhưng là những anh hùng của ngày mai.
*
(Em không lắng nghe lời răn bảo của cha mẹ, nhảy qua cửa sổ phòng tắm, lẻn đi.
 
Khi em ngã xuống vẫn giương cao lá cờ, em chỉ mới 17. Nhưng tôi sống; tôi đã 36. Dưới bóng em, còn sống là mang tội, còn làm thơ tặng em lại càng thêm phần xấu hổ. Người sống nên câm miệng lại để lắng nghe bao tiếng thì thầm từ đáy mộ. Tôi không xứng đáng làm thơ tặng em. Tuổi em 17 còn đáng hơn mọi thi ca và kiến trúc nhân tạo)
Tôi sống,
tiếng thơm hoen ố.
Tôi không có can đảm và tư cách,
để trao cho em bó hoa và bài thơ,
để bước đến nụ cười tuổi mười bảy,
dù tôi biết-tôi biết-
Tuổi mười bảy chẳng mảy may nuôi lòng oán hận.
Tuổi em mười bảy bảo tôi:
đời là bình thường chẳng dát vàng son,
như ngắm nhìn sa mạc nghìn trùng
chẳng cần bóng cây, chẳng cần nước,
chẳng cần điểm vài bông hoa,
chỉ nhận vào ánh nắng tàn bạo.
Vào tuổi mười bảy, em quỵ ngã bên đường,
từ đấy đường biến mất.
Vào tuổi mười bảy, mắt em mở ra trong bùn
em hiền như trang giấy trắng,
Từ đây, trên đời này,
tuổi mười bảy.
em chẳng còn gì,
chỉ còn tuổi thanh xuân mãi trinh trắng.
Lúc em, tuổi mười bảy, tắt thở
Kỳ diệu thay
em vẫn không mất hy vọng.
Đạn bay rít qua núi,
chấn động đại dương,
khi tất cả hoa trên đời tạm thời
chỉ có một màu duy nhất.
Tuổi mười bảy, em không mất hy vọng,
không được mất hy vọng.
Tất cả tình thương em chưa bao giờ trao ai
nay dành hết cho me;
tóc mẹ giờ bạc trắng, em ơi.
Mẹ từng nhốt em trong nhà.
nay dưới lá cờ đỏ năm sao
mẹ không còn người nối dõi.
ánh mắt hồn em kêu người mẹ cao quý của em,
máu thịt của em,
thức dậy.
Mẹ mang di nguyện của em,
đi giữa bao bia mộ.
Khi mẹ sắp ngã quỵ
Hồn em nương theo hơi gió về
đến nâng đỡ mẹ,
chỉ đường cho mẹ.
Vượt qua tuổi già hay tuổi xuân,
vượt qua cái chết,
Tuổi mười bảy,
đã
bất tử.
(Ngày 1 tháng Sáu, 1991, giữa đêm khuya ở Bắc Kinh)
 
__________________________________________________

For Seventeen (Commemorating the Second Anniversary of 6/4)

给十七岁—“六•四”二周年祭

Liu Xiaobo (刘晓波)

(You didn’t listen to your parents’ warnings, jumped out the bathroom window, snuck away. When you fell, holding up a banner, you were just 17. But I lived; I am already 36. In the presence of your shade, to survive is a crime, and to give you a poem is even grosser shame. The living ought to keep their mouths shut, ought to listen to the murmurs from the grave. That I should write a poem for you! I am unfit. Your age, 17, is worth more than any word or work—more than anything that can be made.)

I live,
even sustain a certain notoriety.
I want the courage, or the quality,
to proffer a handful of flowers and a poem,
to come before a seventeen-year-old’s faint grin,
though I know—I know—
Seventeen doesn’t carry the slightest grudge.

Your age (seventeen) tells me this:
life is plain. It lacks splendor,
like gazing at a desert with no borders:
with no need for trees, no need for water,
no need for the dappled touch of flowers,
you take the sun’s malice; that is all.

At seventeen, you fell on the road,
and so the way was lost.
At seventeen, eyes open in the mud,
you were peaceful as a book.
Here, in this world,
seventeen,
you clung to nothing,
nothing but your pure, white, spotless youth.

When, at seventeen, your breathing stopped—
well, it was like a miracle—
you had not lost hope.
The bullets ripped through the mountains,
convulsed the seas,
as, for a time, all the flowers in the world
took on one color only.
Seventeen, you didn’t lose hope,
couldn’t lose hope.
Take the love you never spent,
give it to your mother;
her hair is white now.

Your mother, who once locked you away.
Her line was broken
under the red and five-starred flag.
High and fine,
your mother,
your own blood,
shout-roused by your dying glance.
She carries with her your last will,
walks among all the tombs.
When she herself is ready to fall,
with your ghost breath
you brace her up,
you set her on the road.

Past age or youth,
past death,
Seventeen,
already
forever.

(June 1, 1991, late at night in Beijing.)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: