PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-Nghiên cứu ông Cụ (Bài 1)

Posted by phamtayson trên 27/05/2017


Nguyễn xuân Hưng FB

16-5-2017

(s1)
Nói gì thì nói, ông Cụ đã thành nhân vật lịch sử, như Oasinhton, như Lenin, như Hitle… vân vân. Rất hay và cũng rất dở là người phương Tây tư bản lại là những người nghiên cứu tiểu sử Ông Cụ nghiêm túc nhất, hay ho nhất. Do yêu cầu công việc, tôi cũng vô tình phải nghiên cứu ông Cụ này, giai đoạn 1930-1932 và 1941-1945. Giai đoạn 30-32 là vì vướng vào vụ tụng đình, những người tiền nhiệm làm phim “Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Công”, có một tiến sĩ sử học Việt Nam kiện bản quyền, tôi là người kế nhiệm phải hầu tòa. Ông Cụ không biết vụ án của cụ, kéo dài đến tận năm 2016. Có dịp tôi sẽ kể về vụ kiện này, nhiều cái khoái chí chả kém vụ ông Cụ bị giam, nhân tình thế thái rất điển hình. Còn giai đoạn 1941-1945 là do tôi tự nguyện. Vốn viết tiểu thuyết lịch sử, sau những chuyện ông hoàng bà chúa, mà tư liệu rất ít ỏi, ngòi bút được tung hoành, thì giai đoạn rất gần chúng ta, tôi muốn nghiên cứu các nhân vật như nó thực sự thể hiện thế nào. Vấn đề này rất khó, phải vượt qua hàng rào những tuyên truyền ầm ĩ, cân đối nó với hàng rào kiểm duyệt, tham khảo tối đa những cái nghiêm túc mà phương Tây khách quan đã làm.

Trong quá trình xem xét (tôi muốn dùng từ này, tránh từ “nghiên cứu” của các nhà kinh viện tự xưng) tiểu sử ông Cụ, điều bất ngờ nhất là hầu như các tư liệu trong quá trình phát động cuộc học tập và làm theo đạo đức ông Cụ, đều vô dụng. Những chuyện kể, những đăng đàn diễn thuyết đều làm hình ảnh ông Cụ méo mó, cách xa sự thật. Có ông tiến sĩ HCB nào đó, còn đi nước ngoài nói chuyện về ông Cụ, như thể nói chuyện với đồng bào Tày Nùng vào năm 1941. Khi đó chắc ông Giáp vận động Việt Minh cũng không dám nói thần thánh hóa, sùng bái đến thế.

Có 3 nguồn tư liệu qua trọng:

1. Những tiểu sử hồi ký viết càng xa năm 1975 càng chân thực. Ví dụ loạt hồi ký của Võ Nguyên Giáp, các tướng lĩnh và nhà hoạt động cách mạng thời kỳ tiền khởi nghĩa: Nguyễn Lương Bằng, Phùng Thế Tài, Quang Trung, Lê Quảng Ba… Bóc tách những bình phẩm kính trọng và thần thánh hóa ông Cụ, còn lại sự kiện mà các nhân vật tham gia vào. Thời kỳ chống Mỹ, mà hồi ký vẫn nói ông Cụ thích Mỹ thì rõ ràng là rất khách quan, thời kỳ thân Tàu Bắc Kinh, mà những sự kiện mô tả ông Cụ thân thiết tướng lĩnh của Tưởng, thì đó là những sự thật không thể giấu được. Thời kỳ trước năm 1975, người viết người ghi rất rõ ràng, ông này kể, ông kia ghi. Đến như tác phẩm rất quan trọng của ông Giáp, cũng ghi rõ, ông Giáp kể, nhà văn Hữu Mai ghi. Không như sau này, nảy sinh một tầng lớp bồi bút (phải nói rõ thế, không có chữ nào thay thế), song song với nó, là những “ông chủ bút”, mà nhiều quyển hồi ký, hơi hướng hồi ký ghi tác giả là các nhà hoạt động có chức sắc, nhưng thật sự là người khác viết. Bỏ qua chuyện bản quyền, thì những người nghiên cứu nhân vật và sự kiện sẽ khó khăn bóc tách cái gì là tư liệu, cái gì là người viết thêm dấm ớt vào, hoặc nếu có hỏi thì sẽ hỏi được. Trong vô số chuyện kể lại, có những chuyện của những người chống chế độ XHCN Hà Nội cũng rất đáng xem xét. Ví dụ đoạn hồi ký của Bảo Đại, của Ngô Đình Diệm, của Linh mục Cao Văn Luận… vân vân

2. Những sách báo từ phía bên kia “chiến tuyến”. Chiến tuyến trong ngoặc kép. Có một số tác giả phương Tây, gặp ông Cụ thời gian ngắn, nhưng viết sách với sự kính trọng không giấu. Họ kính trọng ông Cụ không giống ông Tý bà Tèo được tuyên truyền, mà quan sát một nhân cách, một người lãnh đạo ở một giai đoạn nhất định. Liệt vào loại này có thể kể “OSS và Hồ Chí Minh” của Dixxe R. Bartholome, và quyển “Tại sao Việt Nam” của Archimedes L.A. Patti và một số hồi ức của những người khác. Nhưng tôi quan tâm nhất là dạng sách của những người thế hệ sau, viết về ông Cụ như những tác giả nghiên cứu chuyên nghiệp. Có thể họ viết sách không phải vì lòng kính trọng, mà là do yêu cầu công việc, do một sự ngẫu nhiên nào đó, chọn đề tài để làm luận văn, hoặc do thôi thúc tìm hiểu một giai đoạn mà dẫn đến nghiên cứu ông Cụ. Loại này có rất nhiều, nhưng tôi thấy thú vị nhất là sách của bà Sophi Quinn-Judge, bà này dành 10 năm nghiên cứu ông cụ, bỏ công tìm tư liệu ở Pháp, Nga, sục sạo vào kho lưu trữ của Mật thám Pháp và Lưu trữ của Đảng cộng sản Liên Xô, đã giải mật. Những chuyện ông Cụ có vợ, thư gửi mẹ vợ, hay chuyện sống thử với Minh Khai… đều có những kiến giải nhất định, có bằng chứng tư liệu. Bà này rất khách quan, cái gì ông Cụ còn thiếu mà rõ thì bà bảo có, cái gì đồn đại mà không có chứng cứ thì bà cũng bảo còn chưa rõ. Quyển tiểu sử thứ hai của ông CỤ là quyển sách của ông William J. Duiker. Quyển sách này có thời ầm ĩ trên sách báo của ta. Là vì ông Duiker muốn xuất bản sách ở Việt Nam, các anh xuất bản ở VN (dĩ nhiên là cấp trên các anh ấy) muốn cắt cứa một số chỗ, và hình như tiền trảm hậu tấu, nên ông Duiker có phản ứng sao đó. Ông Duiker không dấu sự kính phục ông Cụ, nhưng cũng như các nhà viết sử chân chính, cái gì hay thì ông bảo hay, cái gì dở thì ông ấy cũng bảo dở, thì có làm sao. Nhưng một thời gian người ta dị ứng với chuyện đó, đơn giản như chuyện ông Cụ yêu đương hơi nhiều, lại còn lấy vợ như một ông nhân viên văn phòng. Theo tôi, chuyện này nên dần dần nói cho công chúng biết. Dĩ nhiên còn bọn thần thánh hóa ông Cụ thì chuyện này còn chưa được. Thần thánh hóa là giết chết ông Cụ một lần nữa, họ không biết tác hại ra sao. Nếu bảo ông cụ có yêu, có vợ, thì sao nào? Thì thế hệ thanh niên thế kỷ 21 mới có thể kính trọng một con người, chứ không phải ông thần thánh nào đó.

3. Một nguồn tư liệu tham khảo rất dễ bỏ qua, nhưng phải sàng lọc, đó là những bài báo của những nhà nghiên cứu, nhà hoạt động giai đoạn trước, giải mật một số sự kiện quá khứ. Thời gian gần đây, tạp chí Hồn Việt hay đăng những bài như vậy. Người chủ bút tạp chí này, tôi không quen, nhưng nhiều nhà văn đánh giá là môt người bảo thủ hạng nặng. Nhưng thật lạ lùng, những bài báo giải mật lịch sử chỉ có thể xuất hiện ở tạp chí này, nếu đưa đến các báo khác, chắn chắn không dám đăng. Có mấy sự kiện đã được báo này nhắc đến:

a. Ông Cụ có đi lính cho Pháp khoảng 1912-1913, trong chiến tranh thế giới thứ nhất
b. Ông Cụ có tham gia Hội Tam điểm một thời gian ngắn
c. Đừng nói Trần Phú, Hà Huy Tập là học trò của ông Cụ, họ đã đấu tố ông Cụ, chỉ có may mắn lắm mới khiến Sit không đòm cho ông Cụ như các vị khác.

d. Vụ vượt qua nghi vấn năm 1935-1940, ông cụ bị ngồi chơi xơi nước, rồi QTCS lập ban xem xét nghi vấn, xét xử ông Cụ, Lê Hồng Phong và bà Vera bỏ phiếu tha nên ông Cụ thoát. Chuyện này trùng với khoảng trống trong tiểu sử ông Cụ.
e. Ông Cụ có thời gian đi nhà thờ, dòng Tin lành. Chuyện này nhiều nhân chứng kể lại. Cho nên phim “Vượt qua bến Thượng Hải”, các tác giả cho ông cụ tá túc ở nhà thờ, yêu một cô gái theo đạo công giáo.

f. Hồi gặp Stalin, Sit có hỏi ông cụ mấy câu: Vì sao giải tán Đảng, vì sao không cải cách ruộng đất, vì sao không đặt tên nước là Cộng hòa XHCN… Toàn chuyện bị giấu biệt.

Tóm lại: Tôi muốn xem xét một nhân vật của lịch sử, chứ không phải một lãnh tụ của Đảng. Một tác phẩm văn học nên viết như thế nào để trình bày những con người trong giai đoạn lịch sử đó? Đó là quan tâm của tôi. Cũng như quan tâm đến Gia Long, Nguyễn Huệ, Lê Chiêu Thống, Nguyễn Hoàng…v.v Tôi không có sức lực và trình độ để nghiên cứu khoa học tiểu sử ông Cụ, thì chí ít cũng làm như vậy thôi. Bài sau sẽ trình bày một số vấn đề mà báo chí, các bạn FB thì một số chửi rủa, một số ca tụng. Tôi cho rằng, sự thật lịch sử chỉ có một, chửi hay ca là do bạn chọn nên làm thế nào thôi. Tôi không chọn cả hai cách ấy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: