PHẠM TÂY SƠN

TỔ QUỐC VIỆT NAM – DANH DỰ – ĐỒNG BÀO TRÊN HẾT Thông tin để khai trí và phát triển.

-ĐÀO HIẾU – Đứng ngoài chính trị

Posted by phamtayson trên 15/01/2016


Lâu rồi ,mới thấy có người nói về 2 chữ và hành vi “chính trị” rất thực tế và thường trong xã hội loài người( vì người Đẻ ra chữ Chính Trị) – Bọn lưu manh chính trị, bọn độc tài, quân phiệt… tức là có học ( hoặc ít học nhưng lại có trí lưu manh do Trời cấy vào) nhưng mang máu lưu manh, du côn… nó thần thánh hóa chữ, nói Chính Trị để như là một đặc quyền đặc lợi của chúng, mục đích hù dọa ngững người ở tầng lớp thấp hơn trong xã hội, cứ tô vẽ bồi đắp, nâng lên… hành vi cùng sự hiểu biết của mọi người rằng : chính trị chỉ có bọn chúng là biết và làm (tức là bọn cai trị, bọn đè đầu dân…), những tầng lớp khác trong xã hội không có quyền, hay ngu dốt nên không nên sờ mó vào Chính Trị , và để nâng tối đa hơn, hù dọa tầng lớp khác (bị cai trị) bằng cách có thành viên nào trong xã hội khác ý kiến của chúng là chúng cho vào tù, đánh đập…- Từ đó đa số thành viên (bình thường mà gọi là dân thường) trong xã hội sợ hãi không dám nói đến CHÍNH TRỊ chứ đừng nói tìm hiểu xem Chính Trị là quái quỉ gì- Xã hội mà đa số thành viên SỢ CHÍNH TRỊ, không dám “sờ” vào “chính trị” ( chỉ có xác chết thì không Sờ vào Chính trị) thì xã hội đó nhất định không phát triển được, đời sống càng tối tăm và nhất định xã hội đó dần bị lun tàn, biến mất- Xã hội ta hôm nay có nhiều thanh niên Trí Thức ( từ đại học trở lên theo ngôn ngữ không gọi trí thức thì hổng lẽ gọi Dốt, Mù chữ) thường nói câu :”tôi lo làm ăn, kiếm tiền…” ( trên nét cá nhân thì : “không bàn về Chính Trị”, nhưng lại bàn phê bình từa lưa việc có trong xã hội) không biết, không quan tâm VỀ chính trị” – Đấy, có học mà thế thì xã hội không mất, không tàn mới là lạ.

Đào Hiếu

cau-hoi-thiet-ke-website

Tôi có thể đứng ngoài một căn phòng (vì nó dơ dáy), hoặc đứng ngoài một trận đá bóng (vì tôi không thích) nhưng tôi không thể đứng ngoài chính trị. Chính trị xâm nhập vào cuộc sống của tôi từng giây, từng phút, từng ngày: miếng cơm tôi ăn, cái áo tôi mặc, chiếc xe tôi đang chạy, chương trình TV tôi đang xem… tất cả đều thấm đẫm chính trị, thể hiện qua giá lương thực, thực phẩm, giá xăng dầu, giá điện nước. Thể hiện qua thuế VAT, thuế cầu đường, thể hiện qua nội dung các chương trình TV.

Cả con cái tôi nữa, chính trị cũng chui vào cặp sách của nó, nằm chình ình trong nội dung sách giáo khoa, trong sinh hoạt Đoàn, Đội..trong giáo án, trong cách giảng dạy  của thầy cô…

Mỗi sáng, khi nhìn đứa cháu tám tuổi mang chiếc cặp nặng trĩu oằn vai, tôi cứ thấy cái bóng ma chính trị đang nằm vắt vẻo một cách thô bạo và trơ trẽn trên đôi vai gầy yếu tội nghiệp của nó. Nó bé bỏng, mong manh như thế mà cũng không thoát khỏi nanh vuốt của chính trị. Vậy thì bạn? Bạn nghĩ mình đã thoát ra khỏi nó và đứng ngoài cuộc sao?

Im lặng hay phản kháng đều là chính trị. “Ngay cả khi bạn không làm chính trị, chính trị sẽ đến với bạn.” (Aung San Suu Kyi). 

Cho nên vấn đề quan trọng không phải là tìm cách đứng ngoài chính trị (vì bạn không thể làm được điều đó) mà là chọn lựa một thái độ, một chỗ đứng. Trong từ điển Hán- Việt thì “chỗ đứng” tức là “lập trường”.

Vậy lập trường của bạn là gì?

ĐÀO HIẾU

(Trích tác phẩm “Mặt Đất Vẫn Còn Rung Chuyển”)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: